⬅ Trước Tiếp ➡

Cao Khải không biết chân tướng, khuôn mặt ông ta tối sầm đứng dậy đi rửa sạch tay, trong lúc quỷ chết đói xem náo nhiệt đã bay xuyên qua người ông ta, khí đen trên đầu ông ta ngày càng nhiềụ
May mà có xe khác tới đón bọn họ, rốt cuộc Cao Khải cũng không cần ở chỗ này xấu hổ.
Sau khi lên xe, Cao Khải đã thở ra một hơi nhẹ nhõm, ông ta cảm thấy lần hành trình không thuận lợi này rốt cuộc cũng muốn kết thúc.
Cao Khải thông qua kính chiếu hậu nhìn thoáng qua Hứa Chiêu, cô vẫn là bộ dáng cũ, nhưng Cao Khải đã không còn tâm tình mà ghét bỏ Hứa Chiêu, chỉ muốn nhanh chóng trở lại nhà họ Hứa.
Trong kính chiếu hậu chỉ có một mình thân ảnh của Hứa Chiêu, Cao Khải không nhìn thấy quỷ bị tai nạn xe đang ríu rít ngồi ở bên người Hứa Chiêụ
Tần Thiển đã khôi phục tự do, nó cũng không vội vã đi tìm bạn mình, nó chuẩn bị đi theo Hứa Chiêu về nhà trước.
Còn quỷ chết đói thì vẫn ở lại con đường kia, theo như lời của nó, lúc còn ở thời dân quốc đây là nhà của nó, nó không muốn rời đi.
Tần Thiển đã khôi phục sức sống, trên đường đi nhìn thấy đồ vật nào mới mẻ thì nó sẽ phổ cập kiến thức cho Hứa Chiêu một cô gái ở nông thôn chỉ có một chút xíu kiến thức.
Cuối cùng Tần Thiển còn chưa đã thèm mà cảm khái nói “Không ngờ nhà của lão đại lại có tiền như vậy, trong tay không có trăm vạn tệ là mua không được con xe này.”
Trên xe còn có Cao Khải và Ngô Đào, Hứa Chiêu cũng không có trả lời Tần Thiển, nhưng hứng thú của cô cũng không cao, cô cũng không cho rằng nhà họ Hứa là nhà của mình.
Tần Thiển cũng không nhìn ra cảm xúc của Hứa Chiêu đang không vui, nó vẫn còn đang hứng thú giới thiệu các vật trang trí ở bên trong xe.
Nơi ở của nhà họ Hứa là một căn biệt thự đơn lập, vì để làm rõ tình huống của nhà họ Hứa, Tần Thiển đã đè chặt tròng mắt vào bên trong hốc mắt.
Trở lại địa bàn quen thuộc, Cao Khải đem chuyện mất mặt ở trên đường ném ra sau đầu, ông ta đã khôi phục tư thái của một đại quản gia, nhìn thấy bộ dáng Hứa Chiêu đang kinh ngạc đánh giá nhà họ Hứa, trong lòng ông ta âm thầm đem cô ra so sánh cùng Hứa Kiềụ
Lúc trước lần đầu tiên tiểu thư Hứa Kiều được đón về nhà họ Hứa, cũng không giống với Hứa Chiêụ Rõ ràng Hứa Chiêu là con gái ruột của vợ chồng nhà họ Hứa, nhưng lại không có kế thừa khí chất của bọn họ.
Quả nhiên hoàn cảnh sinh sống rất là quan trọng, đi theo kẻ lừa đảo là Hứa Quan Nguyệt lớn lên, cho dù Hứa Chiêu có gien tốt, cũng chỉ có thể biến thành một cô gái không có kiến thức ở nông thôn.
Ông ta nhớ tới căn nhà của Hứa Chiêu và Hứa Quan Nguyệt ở nông thôn, vừa rách nát vừa nhỏ, ngay cả phòng ở của người giúp việc trong nhà họ Hứa còn tốt hơn căn nhà của bọn họ.
Đáng tiếc tiểu thư Hứa Kiều không phải là con gái ruột của vợ chồng nhà họ Hứa.
Trên một con đường nhỏ ở nông thôn cách nơi này rất xa, tay trái mang theo bể cá, tay phải cầm gậy dò đường, trên vai có rùa đen đang nằm bò, Hứa Quan Nguyệt đánh cái hắt xì “Nhất định là đồ nhi đang nhớ tới tôi.”
Rùa đen dẫm dẫm bờ vai của ông “Tìm đường nhanh lên, chúng ta lắc lư ở đây đã được một giờ, rốt cuộc ông có tìm được không?”
Hứa Quan Nguyệt sờ sờ cái mũi “Tôi đương nhiên tìm được …… Chỉ là ông để cho một người mù đi tìm đường, lòng của ông không cảm thấy đau sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡