Chương 33
Tuy rằng Hứa Chiêu rất nghèo, nhưng cô nhất định sẽ không lấy loại tiền mang theo nhân quả.
Lực chú ý của Tần Thiển phần lớn đều nằm ở trên người của nữ quỷ, nhưng nhà họ Hứa vừa ra phim bộ, nó cũng đã ý thức được tình huống có chút không đúng.
Cốt truyện thiên kim thật giả, Tần Thiển chỉ nhìn thấy ở trong phim truyền hình, nó còn cười nhạo phim truyền hình quá máu chó, trong hiện thực căn bản sẽ không xảy ra chuyện như vậy.
Nhưng nhìn thấy mấy người trong nhà họ Hứa, nó phát hiện ngoài hiện thực còn máu chó hơn cả phim truyền hình. Người nhà họ Hứa đều bị mù hết rồi sao? Lão đại tốt như thế, thậm chí còn nguyện ý trợ giúp một con quỷ như nó, vì sao bọn họ lại có thể đối xử với lão đại như vậy?
Huống hồ nhà của bọn họ còn có một nữ quỷ áo đỏ nhìn qua liền biết nó rất hung dữ, bọn họ đuổi lão đại đi, là ngại chết không đủ nhanh?
Tần Thiển rất tức giận và cảm thấy bất bình vì hoàn cảnh của Hứa Chiêụ
Tâm tình của Hứa Chiêu cũng không bị người của nhà họ Hứa ảnh hưởng, không phải cảm tình của cô đạm bạc, bởi vì trước khi đến nhà họ Hứa, cô đã biết được kết quả của lần trở về này.
Hôm nay cũng không phải là lần đầu tiên Hứa Chiêu nhìn thấy người nhà họ Hứa.
Lúc Hứa Chiêu được Hứa Quan Nguyệt nhận nuôi, cô chỉ mới năm tuổi, cô gầy yếu trốn ở góc phòng yên lặng rơi lệ, một lòng muốn tìm được cha mẹ ruột.
Không biết Hứa Quan Nguyệt đã sử dụng cách gì, thế nhưng tìm được manh mối về cha mẹ ruột của Hứa Chiêụ Sau khi tìm được manh mối, Hứa Quan Nguyệt đã mang theo Hứa Chiêu vượt ngàn dặm xa xôi chạy tới Kinh Thị.
Tới được Kinh Thị, Hứa Quan Nguyệt nắm tay Hứa Chiêu nhìn thấy vợ chồng nhà họ Hứa đang yêu thương dắt tay Hứa Kiều đi đến công viên giải trí để chơi đùa.
Hứa Quan Nguyệt ngăn cản vợ chồng nhà họ Hứa, ông đã hỏi bọn họ có phải bọn họ có một cô con gái bị thất lạc, lúc ấy vợ chồng nhà họ Hứa nắm tay Hứa Kiều, vẻ mặt cười đến hạnh phúc “Con gái của chúng tôi đang ở đây.”
Chỉ ngắn ngủn có ba năm, vợ chồng nhà họ Hứa đã đem con gái ruột đang thất lạc ném ra sau đầu, thậm chí con gái của bọn họ đang ở ngay trước mắt cũng không nhận ra.
Hứa Chiêu nhớ rõ lúc ấy Hứa Quan Nguyệt đã lắc đầu “Sợi chỉ nhân duyên đã đứt.” Bất đắc dĩ mà cảm khái, “Đi thôi, vi sư nhìn thấy sợi chỉ nhân duyên của con và bọn họ đã trở nên rất mỏng, đây là ý trời.”
Từ đây về sau, Hứa Chiêu không bao giờ nhắc đến cha mẹ ruột, còn Hứa Quan Nguyệt đã dùng hết khả năng của mình để nuôi lớn Hứa Chiêụ Điều mà Hứa Chiêu cảm thấy khó hiểu chính là, vì sao lần này Hứa Quan Nguyệt nhất định phải kêu cô trở về.
Bởi vì lúc năm tuổi cô đã trải qua chuyện như vậy, giờ phút này khi Hứa Chiêu mặt đối mặt với mấy người này, mới có thể bình tĩnh như vậy.
Hứa Chiêu thở dài một hơi, học theo câu thoại của nữ phụ phim truyền hình lúc trước cô đã xem, nói “Tôi tới đây không phải để chung sống cùng với mấy người.” Đồng thời cô đẩy thẻ ngân hàng về phía của Hứa Tri Viễn, “Không cần.”
Hứa Tri Viễn có chút tức giận, ông ta theo chủ nghĩa đàn ông, cho nên ông ta không thích người khác làm trái ý của mình, ông ta căn bản không tin Hứa Chiêu tới đây không phải để nhận lại bọn họ, ông ta cảm thấy Hứa Chiêu đang mạnh miệng.