⬅ Trước Tiếp ➡

Tần Thiển nghĩ như vậy, nó sung sướng bay lên dẫn đường cho Hứa Chiêu, rốt cuộc cũng có chuyện nó biết nhưng lão đại lại không biết, thật vui vẻ.
Bên trong biệt thự của nhà họ Hứa, tâm tình của Hứa Tri Viễn rất không tốt, Hứa Kiều đang trấn an ông ta “Chị ấy mới vừa về nhà còn có chút khẩn trương, chị ấy nhất định sẽ quay trở lại xin lỗi ba.”
Đúng vào lúc này, biểu tình của Cao Khải cứng đờ mà đi trở lại bên người Hứa Tri Viễn. Nhìn thấy ông ta quay lại, Hứa Tri Viễn nâng mắt lên “Đứa con gái ngỗ nghịch kia đâu rồi?”
Cao Khải cũng biết tính tình của Hứa Tri Viễn đang không được tốt, nhưng giờ phút này ông ta không thể không căng da đầu “Tiểu thư Hứa Chiêu đi rồi.”
Hứa Tri Viễn nổi giận đùng đùng “Đi rồi? Thật sự rất tốt.” Hứa Tri Viễn dạo bước tại chỗ một lúc lâu, sau đó hạ quyết tâm, “Nó không cần quay trở lại, về sau có người hỏi, liền nói tôi chỉ có một đứa con gái là Kiều Kiềụ”
Đứa con gái kia vừa nhìn thấy liền biết là người không chịu được quản thúc, cho dù lớn lên đẹp, cũng không giúp được gì. Không bằng dứt khoát không nhận, còn có thể lung lạc được lòng của Hứa Kiều, lại có thể tránh cho Hứa Chiêu về sau trêu chọc phiền phức cho nhà họ Hứa.
Hứa Tri Viễn không biết, sau khi ông ta hạ quyết tâm vứt bỏ Hứa Chiêu, tượng Phật bằng vàng vẫn luôn ở trên cổ ông ta đã ảm đạm rất nhiều, khí thế của nữ quỷ áo đỏ ở phía sau càng thêm mạnh mẽ.
Lưu Phù Nhân giật giật môi, cuối cùng cái gì cũng không nói, bà ta luôn nghe theo lời nói của Hứa Tri Viễn, nhiều năm trôi qua, cảm tình mà bà ta dành cho con gái ruột cũng đã phai nhạt, dù sao bà ta còn có Hứa Kiềụ
Lưu Phù Nhân nắm chặt tay Hứa Kiềụ
Trong lòng của Hứa Chiêu dường như cảm nhận được điều gì, cô quay đầu nhìn thoáng qua căn biệt thự của nhà họ Hứa ở nơi xa, cô cảm giác được sợi chỉ nhân quả cuối cùng của cô và nhà họ Hứa đã đứt.
Từ nay về sau, cô và nhà họ Hứa đã không còn quan hệ, nhân quả của nhà họ Hứa cũng không có quan hệ với cô.
Nghĩ đến chuyện Hứa Quan Nguyệt thúc giục cô tới nhà họ Hứa, Hứa Chiêu trầm tư, chẳng lẽ đây mới là nguyên nhân mà sư phụ kêu cô tới nơi này?
Tần Thiển cũng dừng lại mọi động tác, nó không tiếp tục bay về phía trước, không phải nó nhạy bén nhận ra tâm tình của Hứa Chiêu có biến hóa, mà là nó không biết đường.
Tần Thiển muốn dẫn đường cho lão đại mà không được, tâm tình của nó có chút không tốt, cũng không thể oán nó, lúc trước nó đi tới nhà bạn đều đi bằng xe buýt công cộng, nó căn bản không biết đường.
Tần Thiển mất mát rũ xuống cái đầu bị đè dẹp lép, nhìn qua có vài phần đáng thương “Lão đại, cô dùng di động xem hướng dẫn đường đi như thế nào.”
Hứa Chiêu vừa lấy lại tinh thần liền nghe được lời nói của Tần Thiển, cô sờ sờ balo “Tôi không có di động.”
Lần đầu tiên Tần Thiển nhìn thấy có người không có di động, rốt cuộc nó đã tin tưởng Hứa Chiêu giúp nó là vì một ngàn thẻ Suguo, lão đại quá nghèo. Lão đại nghèo như vậy còn có thể kiên định từ chối mười vạn tệ của Hứa Tri Viễn, đúng là một người có nguyên tắc.
Hai người đứng ở ven đường hai mặt nhìn nhau, Hứa Chiêu thở dài, từ trong balo móc ra một đồng tiền xu, cô tùy tiện ném đi, lại nhìn thoáng qua, sau đó chỉ ra phương hướng “Lại đi 1000 mét về hướng đông.”


⬅ Trước Tiếp ➡