Chương 4
Hứa Quan Nguyệt gõ gõ gậy dò đường, dẫn đầu đi ra khỏi phòng, bọn họ cũng không để lại đồ vật gì, dường như không chuẩn bị qua đêm ở chỗ này “Đi thôi, đi nhìn xem tên hòa thượng kia, ông ta quá thối, cách thật xa cũng ngửi thấy được.”
Hòa thượng mà Hứa Quan Nguyệt nói đến chính là vị hòa thượng được Lục Chí Hoa đặc biệt mời tới, ông ta vẫn luôn niệm kinh ở bên trong linh đường.
Vừa rồi ở trong linh đường, vị hòa thượng này đã đưa lưng về phía bọn họ, cho dù Hứa Quan Nguyệt cùng Hứa Chiêu tới đây để đoạt mối làm ăn, thì ông ta vẫn ngồi ở chỗ kia không nhúc nhích, ông ta có phong phạm của một vị cao tăng, cũng không để hai thầy trò bọn họ vào mắt. Cho dù Lục Chí Hoa giữ lại hai thầy trò, ông ta cũng chưa từng quan tâm, chỉ nghiêm túc niệm kinh.
Hứa Chiêu chỉ mang theo balo, đồ vật ở bên trong cũng không nhiều lắm, chỉ có lá bùa cùng chu sa.
Lúc Hứa Chiêu cùng Hứa Quan Nguyệt đi đến linh đường, thì linh đường đã trở nên náo nhiệt. Con cháu đang quỳ gối trước quan tài được đặt ở phía sau linh đường, vị hòa thượng kia đang ngồi niệm kinh ở cách đó không xa.
Nhìn thấy bọn họ đang đi tới đây, Lục Chí Hoa đang sắp xếp công việc, sắc mặt có chút không vui, ông ta giống như bị ma xui quỷ khiến mà giữ lại hai người này. Trong lòng Lục Chí Hoa có chút hối hận, nhưng vẫn chỉ ra một vị trí, kêu bọn họ qua bên đó ngồi.
Hứa Quan Nguyệt đã đạt được mục đích, cũng không còn càn quấy như trước, ông chân chính trở thành một người mù nhìn không thấy cảnh vật ở chung quanh, ông được Hứa Chiêu nâng đỡ đi tới chỗ ngồi ở đối diện vị hòa thượng kia.
Bọn họ cách vị hòa thượng kia một cái quan tài, chỉ có thể nhìn thấy gương mặt của đối phương.
Nghe nói vị trí này là do vị hòa thượng kia thuyết phục Lục Chí Hoa an bài riêng, nói là để niệm kinh tốt hơn.
Nhìn thấy tuổi của vị hòa thượng này cũng không ít hơn Hứa Quan Nguyệt, ông ta mặc áo cà sa, vẻ mặt nghiêm túc, giờ phút này ông ta đang nhắm mắt niệm kinh, so với Hứa Quan Nguyệt thì ông ta có phong phạm của đại sư hơn. Khó trách trong mắt của những người khác, vị hòa thượng này là đại sư được mời đến, còn Hứa Quan Nguyệt chỉ là một kẻ lừa đảo đến đây để lừa ăn lừa uống.
Mục đích mà chủ nhà mời vị hòa thượng này đến đây là vì muốn niệm kinh cho người chết an giấc ngàn thu, nhưng ở trong mắt Hứa Chiêu, cô lại nhìn thấy âm khí xoay quanh tòa nhà này càng ngày càng nặng.
Quan tài đặt thi thể ở trước mặt Hứa Chiêu hơi hơi giật giật, nắp quan tài run rẩy, tựa hồ bên trong có đồ vật muốn đi ra ngoài.
Hứa Chiêu cho tay vào bên trong balo, đầu ngón tay chấm chu sa, sau đó dùng chu sa vẽ ra một lá bùa dán ở trên quan tài. Nắp quan tài đang hơi hơi rung động đã an tĩnh lại, khôi phục lại bộ dáng bình thường.
Động tác của Hứa Chiêu đã bị quan tài che lại, không có ai chú ý tới.
Chỉ có Hứa Quan Nguyệt không đứng đắn, thuận miệng loạn niệm “Người đã già liền an giấc ngàn thu đi.”
Vị hòa thượng ở đối diện bọn họ vẫn luôn nhắm mắt niệm kinh, đột nhiên mở mắt ra. Nhìn thoáng qua thì vị hòa thượng này có gương mặt hiền từ, nhưng Hứa Chiêu liếc mắt một cái đã nhìn ra mặt mày của vị hòa thượng này có mang theo vài phần huyết tinh, quả nhiên ông ta không phải là một hòa thượng tốt.