Chương 45
Vấn đề của Lưu Tử Thi đã tạm thời được giải quyết, nhưng chỉ cần sợi chỉ đỏ vẫn còn tồn tại, thì người nhảy lầu sẽ càng ngày càng nhiều, muốn giải quyết được chuyện này cần phải tìm được ngọn nguồn. Hứa Chiêu nhìn về phía sợi chỉ đỏ đang kéo dài ở nơi xa không nhìn thấy được điểm cuối, cô quyết định đi nhìn đầu còn lại của sợi chỉ đỏ rốt cuộc là thứ gì.
Tần Thâm đang vội vàng xử lý chuyện Lưu Tử Thi nhảy lầu, Tần Thiển cũng không vội đi quấy rầy Tần Thâm đang làm việc, liền đi theo Hứa Chiêụ
Tuy rằng không biết sợi chỉ đỏ là cái gì, nhưng nó là một con quỷ lại nhìn không thấy, nhưng Hứa Chiêu lại nhìn thấy được, vì thế mà trên đường đi Tần Thiển đã thổi một trận cầu vồng thí.
Tần Thiển là quỷ bị tai nạn xe, lớn lên rất xấu, nhìn qua bộ dáng của nó cũng không giống như là quỷ có thể đánh nhau, nhưng lúc nó nói chuyện thì rất dễ nghe, làm cho người nghe cảm thấy rất thư thái, Hứa Chiêu cũng không ghét bỏ việc nó ríu rít, nói chuyện vô nghĩa.
Sợi chỉ đỏ rậm rạp đan chéo ở bên nhau thành một đoạn dây hướng về một chỗ.
Ngay từ đầu Tần Thiển còn có thể trấn định tự nhiên nói chuyện ly kì cùng Hứa Chiêu, nhưng càng ngày càng đến gần đầu bên kia của sợi chỉ đỏ, nó càng ngày càng không duy trì được bộ dáng bình tĩnh.
Càng đi nó càng cảm thấy cổ quái, con đường mà bọn họ đi giống như đang thông tới một nghĩa trang.
Tần Thiển và Tần Thâm đều đi ra từ cô nhi viện, không có bối cảnh, còn giá nhà ở Kinh Thị thì quá đắt, bọn họ mua không nổi một căn nhà, còn đi thuê cũng chỉ có thể thuê ở nơi có giá rẻ. Mà tiền thuê phòng ở tiểu khu này rất rẻ, một phương diện là vì tiểu khu đã cũ, bên cạnh tiểu khu còn có một nghĩa trang.
Nghĩa trang này đã có từ rất lâu, cư dân trong tiểu khu đã có ý kiến về nghĩa trang, chủ của tiểu khu cũng từng tổ chức duy quyền, muốn dọn nghĩa trang ra chỗ khác, nhưng vẫn luôn không như ý nguyện, nghĩa trang vẫn luôn được giữ lại.
Bởi vì mọi người đều cảm thấy nghĩa trang đen đủi, ngày thường sẽ tránh đi con đường có nghĩa trang, lúc còn sống Tần Thiển cũng không có đi qua nơi này, nhưng cũng biết con đường mà hiện tại bọn họ đang đi có thông tới nghĩa trang.
Đi bên trong nghĩa trang âm trầm quạnh quẽ, vì tăng cảm giác an toàn, Tần Thiển đã bay sát vào bên người Hứa Chiêụ
Hứa Chiêu nhìn thoáng qua Tần Thiển đang theo sát ở bên người cô, nhịn không được nhắc nhở nó “Anh cũng là quỷ, anh không có tư cách sợ hãi.” Tần Thiển là một con quỷ, còn sợ quỷ, chuyện này liền thái quá.
Tần Thiển lại đúng lý hợp tình “Tuy rằng tôi là quỷ, nhưng tôi cũng có quyền lợi được sợ hãi, trước khi chết tôi sợ hãi tội phạm giết người, sau khi chết tôi sợ hãi lệ quỷ cũng là bình thường.”
Tuy Tần Thiển không có kiến thức gì, nhưng đã nghe quỷ chết đói của thời dân quốc nói qua, quỷ có thể cắn nuốt lẫn nhau, có chút ác quỷ đã thông qua cắn nuốt đồng loại mà tăng lên sức mạnh của chính mình.
Hứa Chiêu “……” Lần đầu tiên cô nhìn thấy một con quỷ nhát gan như vậy, nhưng ai biểu nó có một ngàn thẻ Suguo? Hứa Chiêu chỉ có thể cho phép nó sợ hãi.
Nghĩa trang rất âm u, rõ ràng hiện tại đang là 3 giờ chiều, nhưng đứng ở bên trong nghĩa trang, lại giống như trời sắp tối.