Chương 47
Những con quỷ này là quỷ hồn trong nghĩa trang, bởi vì đủ loại nguyên nhân mà không thể đi đầu thai. Hồn phách của bọn nó không được đầy đủ, mơ màng hồ đồ, nhưng sau khi hấp thu năng lượng, quỷ hồn đã ngưng thật, sức mạnh cũng gia tăng. Nhưng bởi vì bọn nó trưởng thành thông qua việc hấp thu sinh mệnh lực của con người, những con quỷ này đều có hai con mắt đỏ như máu, đều sa đọa thành lệ quỷ.
Tần Thiển nhìn viên thịt tròn, vô cớ đánh cái rùng mình, cảm thấy đồ vật bên trong có chút đáng sợ.
Tần Thiển nhìn không thấy đồ vật ở bên trong viên thịt tròn, Hứa Chiêu lại có thể nhìn thấy được rõ ràng. Viên thịt tròn được tạo thành từ vô số sợi chỉ đỏ, mà đồ vật bên trong viên thịt tròn là vô số hồn phách của trẻ con đang tụ lại, mạnh mẽ hình thành bộ dáng của một đứa trẻ có cái đầu rất to.
Đứa trẻ dị dạng trong miệng ngậm sợi chỉ đỏ, hấp thu sinh mệnh lực của con người giống như đang uống sữa.
Tựa hồ nhận ra sự tồn tại của Hứa Chiêu, đứa trẻ bên trong ngẩng đầu đối diện với Hứa Chiêụ Một giọng nói “Ong” vang lên, sợi chỉ đỏ rung động, đám lệ quỷ đang vây quanh cũng ngẩng đầu nhìn về phía Hứa Chiêụ
Hai mắt của chúng nó đỏ như máu, giống như có thể ăn tươi nuốt sống Hứa Chiêụ
Tần Thiển sợ tới mức tròng mắt rớt ra ngoài, nhưng nó vẫn còn đứng tại chỗ, lấy hết can đảm “Lão đại, ở đây có rất nhiều quỷ, hay là chúng ta rút lui? Cô đi trước đi, tôi sẽ yểm hộ ở phía saụ”
Tuy rằng nó tin tưởng vào năng lực của Hứa Chiêu, nhưng nhìn thấy nhiều quỷ như vậy, Tần Thiển vẫn rất sợ hãi, sợ hãi thì sợ hãi, nhưng vào thời khắc mấu chốt nó vẫn muốn bảo vệ Hứa Chiêụ
Nó là quỷ, Hứa Chiêu là người, Hứa Chiêu sẽ gặp nguy hiểm hơn nó.
Hứa Chiêu chưa bao giờ gặp qua quỷ nhát gan như Tần Thiển, cô cảm thấy Tần Thiển làm Địa Phược Linh lâu rồi, đã bị đụng hỏng đầu, cô vỗ vỗ cánh tay của Tần Thiển “Không cần sợ……”
Không đợi cô nói xong, nghĩa trang đang an tĩnh đột nhiên truyền đến tiếng bước chân, đánh gãy lời nói của Hứa Chiêụ
Hứa Chiêu cũng không ngờ tới việc còn có người đang tiến vào, cô xuất thần một lát, cánh tay đang bắt lấy sợi chỉ đỏ cũng buông lỏng.
Đi vào nghĩa trang là hai người đàn ông, một người trong đó Hứa Chiêu đã từng gặp mặt, chính là người đàn ông mặc tây trang cầm loa kêu gọi ở cửa tiểu khụ
Nhưng lực chú ý của Hứa Chiêu lại ở trên người của một người khác.
Anh ta có dáng người cao thẳng, khuôn mặt cương nghị, cũng mặc tây trang màu đen, so với người đàn ông ở bên người thì anh nhiều hơn khí chất cao ngạo và lạnh lùng, anh ta đi ở bên trong nghĩa trang có âm khí dày đặc, lại có một loại cảm giác xa cách không coi ai ra gì.
Hứa Chiêu chú ý tới anh, cũng không phải bởi vì anh ta lớn lên đẹp trai, mà là bởi vì anh quá sáng chói.
Ở trong mắt Hứa Chiêu, đỉnh đầu ta đứng ở trong đám người chính là một bóng đèn đang phát sáng.
Ánh sáng này có màu tím, Hứa Chiêu nhịn không được mà hâm mộ.
Màu tím là màu của tài vận, trước kia cô cũng nhìn thấy ánh sáng tài vận ở trên người của những người khác, nhưng ánh sáng tím nồng đậm như vậy, vẫn là lần đầu tiên, rốt cuộc anh ta có bao nhiêu tiền?