Chương 49
Diệp Cẩn Ngôn lấp lánh ánh sáng đi tới chỗ Hứa Chiêu, bên người anh ta có vô số lệ quỷ như thiêu thân lao đầu vào lửa, Hứa Chiêu làm đạo sĩ ở nông thôn chưa từng thấy qua trường hợp này, cô có chút ngây người.
Tần Thiển nhìn thấy ba ba mà nó mới vừa nhận đang gặp nguy hiểm, nó hét to “Ba ba chạy nhanh.”
Diệp Cẩn Ngôn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Tần Thiển, Tần Thiển có thể đứng đối diện cùng ba ba làm nó rất hưng phấn, nhưng Hứa Chiêu nhìn thấy cảm xúc trong hai mắt của Diệp Cẩn Ngôn chính là ghét bỏ.
Lệ quỷ đã vọt tới bên người Diệp Cẩn Ngôn, trên người Diệp Cẩn Ngôn đã phát ra ánh sáng vàng lóa mắt. Không giống với ánh sáng vàng nhàn nhạt trên người Hứa Tri Viễn, ánh sáng vàng trên người của Diệp Cẩn Ngôn rất sáng, đã bao trùm anh ta từ đầu đến chân.
Trên người Diệp Cẩn Ngôn treo đầy pháp khí, pháp khí có thuộc tính công kích đã phát ra ánh sáng rất mạnh. Những ánh sáng vàng này chính là ánh sáng của pháp khí.
Hứa Chiêu cảm thấy chính mình cũng muốn chạy đến, ở trong mắt cô, từ đầu đến chân của Diệp Cẩn Ngôn đều đang phát sáng, ánh sáng tím của tài vận cùng ánh sáng vàng của pháp khí ở bên nhau, vừa nhìn đã thấy sang quý.
Hứa Chiêu nuốt nước miếng, ôm chặt balo trong lòng. Trong balo chỉ có thẻ ngân hàng chứa hai vạn tệ, cùng với lá bùa, chu sa cô mang từ nông thôn tới đây. Miễn cưỡng được coi như là pháp khí để sử dụng chỉ có mấy đồng tiền xu dùng để xem bói.
So sánh cùng ánh sáng vàng lấp lánh ở trên người Diệp Cẩn Ngôn, Hứa Chiêu thật sự quá nghèo, cô cũng muốn kêu Diệp Cẩn Ngôn là ba ba.
Pháp khí tràn ngập sức mạnh của tiền tài quả nhiên hữu hiệu, những lệ quỷ có hai mắt đỏ tươi còn chưa tới gần Diệp Cẩn Ngôn, đã bị ánh sáng vàng đốt cháy hơn phân nửa, biến thành tro tàn.
Trong nghĩa trang âm u, Diệp Cẩn Ngôn giống như một ngọn lửa, đốt sạch mọi thứ dơ bẩn.
Viên thịt có hình dạng trẻ con đã nhận thấy được sự khác thường, nó bắt đầu nhảy phịch lên, làm cho vô số sợi chỉ đỏ đang hấp thu sinh mệnh lực của người trong tiểu khu liên tiếp bị chấn động, sau đó nó cuốn lấy mấy con lệ quỷ còn lại chưa bị ánh sáng vàng đốt cháy.
Sợi chỉ đỏ co rụt lại, thịt cầu có hình dạng trẻ con đang hấp thu nhóm lệ quỷ còn lại.
Đám lệ quỷ này tồn tại dựa vào việc hấp thu năng lượng tràn ra từ sợi chỉ đỏ, lúc nào bọn nó cũng thèm nhỏ dãi năng lượng từ thịt cầu, chúng nó cũng không ngờ tới việc mình sẽ trở thành đồ ăn vặt bị thịt cầu có hình dạng trẻ con hấp thụ
Sau khi hấp thu năng lượng của lệ quỷ, mặt ngoài của thịt cầu đã xuất hiện từng dấu tay bằng máu, đồ vật bên trong đang giãy giụa muốn đi ra ngoài.
Biểu tình của Diệp Cẩn Ngôn lãnh đạm mang theo một thân ánh sáng vàng đã chạy tới bên người Hứa Chiêu, vị trí mà anh ta đứng vừa lúc chắn giữa Hứa Chiêu cùng thịt cầụ
Hứa Chiêu còn đang trầm mê bởi ánh sáng tím trên người Diệp Cẩn Ngôn, Tần Thiển đã trở nên kích động “Ba ba tới để bảo vệ chúng ta? Ba ba đúng là người tốt.”
Không đợi Tần Thiển thổi cầu vồng thí xong, liền nhìn thấy Diệp Cẩn Ngôn nhíu mày, trong giọng nói mang theo vài phần ghét bỏ “Cô tới nghĩa trang chỉ để xem con quỷ ngốc này? Không ai nói với cô, một cô gái trẻ không nên đi một mình tới nghĩa trang sao?”