⬅ Trước Tiếp ➡

Tần Thiển không biết, nó ở trong mắt của Hứa Chiêu, ngay từ đầu chính là một con quỷ trong thành phố vừa yếu vừa kỳ quái.
“Nếu chỉ là tiểu quỷ tự nhiên chúng tôi sẽ không liên hệ với Tư Nguyên đại sư, lần này chúng tôi đã gặp được Quỷ Vương sắp ra đời.” Dương Văn Hiên chuyển hướng của cameras, cảnh tượng quỷ anh sắp phá thịt cầu xuất hiện ở trên màn hình video call của WeChat.
Biểu tình của Tư Nguyên trở nên ngưng trọng “Quỷ Vương xuất thế không phải là chuyện nhỏ, chư vị chờ một lát, tôi sẽ bẩm báo việc này cho sư phụ, mong Diệp thí chủ nhanh chóng rời khỏi nơi đó, máu thịt của thí chủ chính là vật đại bổ đối với Quỷ Vương.”
Diệp Cẩn Ngôn có thể chất đặc thù, máu thịt của anh ta đối với quỷ quái giống như thịt của Đường Tăng, đây cũng là nguyên nhân mà anh ta đã vô số lần gặp phải tập kích của quỷ quái.
Dương Văn Hiên trả lời thay cho Diệp Cẩn Ngôn “Tôi và Diệp tổng bị lệ quỷ dẫn tới nơi này, chúng tôi vừa mới thử, với sức lực của chúng tôi thì không thể rời đi nơi này, còn xin Tư Nguyên đại sư mau chóng tiến đến cứu viện.”
Diệp Cẩn Ngôn không nhanh không chậm mở miệng nói “Nếu Tư Nguyên đại sư có thể giải trừ nguy cơ lần này, tôi sẽ dùng số tiền lớn để cảm ơn.” Diệp Cẩn Ngôn như nhớ ra điều gì, “Nghe nói thời gian trước có bão lớn đột kích, làm thiên điện của quý chùa bị hư tổn, sau khi trở về tôi nguyện ý quyên tặng trăm vạn tệ để xây dựng lại thiên điện của chùa Thanh Sơn.”
Tươi cười trên mặt của Tư Nguyên càng thêm chân thành “Diệp thí chủ có duyên với Phật, chùa Thanh Sơn sẽ dùng hết toàn lực để trợ giúp Diệp thí chủ, Diệp thí chủ xin chờ một lát, bần tăng rất nhanh sẽ đến ……”
Không đợi Tư Nguyên nói xong, phía sau Diệp Cẩn Ngôn đã vươn ra một bàn tay, che ở phía trước cameras của di động.
Diệp Cẩn Ngôn quay đầu lại, liền nhìn thấy hai mắt của Hứa Chiêu nhìn anh ta càng lúc càng sáng, biểu tình trên mặt của Hứa Chiêu rất nhiệt tình.
Diệp Cẩn Ngôn không biết suy nghĩ của Hứa Chiêu, cho rằng cô đang sợ hãi, dù sao cô cũng chỉ là một cô gái trẻ “Cô tránh ở phía sau tôi.” Kim Liên Tử trên người anh ta có thể bảo vệ bọn họ cho đến khi đám người của Tư Nguyên đến, “Về sau cô không cần đi một mình tới nghĩa trang.”
Hứa Chiêu cũng không cẩn thận lắng nghe lời nói của Diệp Cẩn Ngôn, cô đang nhớ thương trăm vạn tệ mà Diệp Cẩn Ngôn muốn quyên tặng “Tím lấp lánh…… Không phải, ba ba…… Cũng không phải, Diệp tổng.” Bởi vì kích động, lời nói của Hứa Chiêu có chút rối loạn, “Chỉ cần giúp anh thoát khỏi nguy hiểm, anh sẽ nguyện ý cho một trăm vạn tệ phải không? Anh muốn bỏ tiền ra để mời hòa thượng tới đây bắt quỷ?”
Dương Văn Hiên ho khan hai tiếng, cô gái này cũng quá trực tiếp rồi, tuy rằng Diệp tổng có ý này, nhưng cô cũng không thể nói thẳng ra vấn đề tiền bạc như vậy được?
Diệp Cẩn Ngôn không hổ là thương nhân trẻ tuổi có đủ tư cách sáng tạo ra vương quốc trò chơi, sau khi anh ta nghe thấy lời nói của Hứa Chiêu, bộ dáng của anh ta vẫn rất kiêu ngạo “Không thể gọi là bỏ tiền để mời người tới đây bắt quỷ, mà gọi là hỗ trợ lẫn nhaụ Đại sư của chùa Thanh Sơn giúp tôi thoát khỏi hiểm cảnh, tôi vì cảm nhớ ân đức của đại sư chùa Thanh Sơn, đã xây dựng lại chùa miếu cho bọn họ, truyền bá thanh danh, là kết duyên với Phật.”


⬅ Trước Tiếp ➡