Chương 8
Vì thi thể trong quan tài, Minh Trần đã chuẩn bị rất lâu, tuy rằng ông ta đã bị Hứa Chiêu làm hỏng chuyện tốt, nhưng để người khiến thi thể có oán khí sâu nhất trước khi chết đi khai quan, thì cũng có thể luyện thành cương thi.
Người kia chính là Lục Chí Hoa.
Vẻ mặt của Lục Chí Hoa mê mang, nhưng tốc độ lại rất nhanh, trong chớp mắt đã đi đến phía trước quan tài.
Bùa chú của Hứa Chiêu chỉ nhằm vào thi thể trong quan tài, không phòng bị được người thường.
Bởi vì vậy mà Lục Chí Hoa chỉ dùng sức một cách nhẹ nhàng đã có thể xốc quan tài lên.
Ánh trăng ở bên ngoài đã hoàn toàn biến thành màu đỏ như máu, bên trong linh đường giống như bị cách ly thành một không gian đơn độc.
Càng thêm quỷ dị chính là, thi thể trong quan đã ngồi dậy.
Trong quan tài là mẹ của Lục Chí Hoa, cũng là bà nội của Lục Thiếu Nham.
Lục Thiếu Nham và bà nội có cảm tình rất tốt, nhưng nhìn thấy bà đã qua đời được mấy ngày nay lại đứng lên từ trong quan tài, anh ta cũng rất khẩn trương, đặc biệt là bà nội của anh ta đã biến thành một bộ dáng khác.
Lão phu nhân mở ra mí mắt, bên trong đã nhìn không thấy tròng mắt của người bình thường, mà là một cái lỗ đen như mực.
Thân thể cũng không có hư thối, nhưng lại có một tầng giáp đen rắn chắc. Móng tay bén nhọn, nhẹ nhàng đảo qua chiếc quan tài phải tốn số tiền lớn mới mua được, làm quan tài thiếu đi một góc.
Lão phu nhân khom eo nhảy ra từ trong quan tài, rất giống một con mèo đen nhanh nhạy.
Linh đường có âm khí dày đặc, nữ quỷ khủng bố, thi thể giống như mèo đen, còn có một vị hòa thượng không có ý tốt, trong tay đang cầm cái mõ đỏ như máụ
Cả người Lục Thiếu Nham đều đang run rẩy, cảm thấy thế giới quan của anh ta đã bị điên đảo, anh ta là biên kịch, cũng từng viết về đề tài ma quỷ, nhưng trăm triệu lần không nghĩ tới chính anh ta sẽ gặp được quỷ thật, trong khoảnh khắc này, anh ta như đang ở trong hầm băng.
Anh ta cảm thấy mình sắp chết rồi, không phải đột tử do thức đêm viết kịch bản, mà là chết ở dưới tay của quỷ, lại nói tiếp, hiện tại anh ta còn một bộ kịch bản chưa có sửa xong.
Lục Thiếu Nham bi thương, đây là nỗi bi ai của người đi làm công, trước khi chết còn nghĩ đến chuyện hoàn thành công việc.
Lúc anh ta chuẩn bị nhắm mắt lại để chờ chết, thì có một giọng nữ vang lên “Thủ đoạn của hòa thượng ông cũng rất nhiềụ”
Lục Thiếu Nham vẫn còn nhớ rõ giọng nói này, đây là của Hứa Chiêu người mà anh ta rất có thiện cảm.
Nhưng trong giọng nói của Hứa Chiêu không có sợ hãi, mà là…… Hâm mộ?
Không sai, đúng là Hứa Chiêu đang rất hâm mộ.
Nhiều năm qua Hứa Chiêu vẫn luôn phát triển bằng con đường bạo lực, cô chỉ xem qua bút ký của Hứa Quan Nguyệt, ngay cả các chủng loại về quỷ cô cũng không nhận thức được đầy đủ.
Nhìn thấy tên hòa thượng này có nhiều thủ đoạn, cô nhịn không được mà hâm mộ.
Đoán được suy nghĩ trong lòng Hứa Chiêu, Hứa Quan Nguyệt nuốt xuống miếng bánh bao còn dư lại, cũng không quan tâm lắm “Thủ đoạn không ở chỗ nhiều mà ở chỗ hữu dụng, những kỹ năng đó của ông ta đều là hoa hòe loè loẹt.”
Hứa Chiêu nắm chặt nữ quỷ áo xanh ở trong tay, cảm thấy lời nói của sư phụ rất có đạo lý.
Hứa Quan Nguyệt nhẹ nhàng thở ra, may mắn Hứa Chiêu không có tiếp tục hỏi, bằng không chuyện ông lười biếng sẽ bị phát hiện, sẽ ảnh hưởng đến hình tượng của ông trong lòng đồ đệ.