Nhưng họ ăn thịt phải là ba loại thịt sạch không thấy giết, không nghe giết, không vì mình mà giết.
Trong Đại Đạo Quán không được giết chóc, làng Đại Đạo lại nghèo không mua nổi thịt, nên số lần Mặc Thiên ăn thịt đếm trên đầu ngón tay.
Lần này xuống núi, Mặc Thiên và Tiểu Hắc như hai cái thùng cơm, như hai con khỉ vừa được thả ra khỏi núi Ngũ Chỉ, vui sướng không tả nổi.
Ăn uống no nê, Mặc Thiên thả Tiểu Hắc ra sân, cho nó chạy nhảy, tiêu hóa.
Mặc Thiên đem những tờ bùa đã thức đêm vẽ lại, từng tờ từng tờ phơi nắng trên ban công.
Kiều Hạ thấy vậy, ra hiệu cho Diệp Phi đến giúp.
Diệp Phi "...”, tôi không muốn...
Nhưng không dám nói...
Diệp Phi mặt đen lại, miễn cưỡng bước ra ban công, nhặt những tờ bùa trên đất, định phơi lên giá.
“Ê, đừng động vào ”
Mặc Thiên thấy vậy, lập tức ngăn lại.
Cô nhanh chóng giật lại tờ bùa trong tay Diệp Phi, vỗ nhẹ lên nó "Người thường làm mất linh khí, việc này anh làm không được.”
Tay Diệp Phi cứng đờ giữa không trung, đứng đó ngượng ngùng.
Kiều Hạ thấy vậy, khẽ cười, như một khán giả nhiệt tình xem trò vui.
Diệp Phi nhìn cậu chủ, rồi lại nhìn Mặc Thiên, ba vạch đen trên trán...
Anh ta rất muốn nhắc nhở.
Cậu chủ, khuỷu tay cậu sắp quẹo vào cánh tay người ta luôn rồi kìa
Kiều Hạ chẳng thèm để ý đến Diệp Phi.
Anh đứng dậy, từ tốn bước ra ban công, dựa nhẹ vào khung cửa, dùng nó để chống đỡ đôi chân đã quá lâu không hoạt động.
Ánh mắt anh dõi theo từng cử động của Mặc Thiên, nhưng phần lớn thời gian vẫn tập trung vào chiếc vòng gỗ trầm hương trên cổ tay trái của cô.
Mùi trầm hương nồng nàn, nhất là loại trầm trăm năm, chỉ cần Mặc Thiên khẽ động, mùi thơm nhẹ nhàng lập tức lan tỏa, sâu lắng và dễ chịụ
Kiều Hạ nhìn chằm chằm chiếc vòng, tay nhẹ nhàng đặt vào trong túi áo.
Bên trong là một hạt trầm hương, giống hệt hạt trên tay cô.
Mà chuỗi vòng đó, vốn thuộc về bố anh...
Chuỗi trầm hương quý giá, mùi hương đậm đà, được chế tác tinh xảo, là món quà anh tìm thấy từ tay một bậc thầy, đem tặng bố mình nhân dịp sinh nhật.
Nhưng ba năm trước, trong chuyến đi đến thôn Đại Đạo, bố anh không hiểu vì lý do gì mà ngã xuống vách đá, bốn vệ sĩ đi cùng cũng được tìm thấy dưới vực, tất cả đều đã chết.
May mắn là ông bị một cành cây đỡ lại giữa chừng, cứu sống được nửa mạng, nhưng hôn mê suốt ba năm, đến giờ vẫn chưa tỉnh.
Khi đội cứu hộ tìm thấy ông, họ phát hiện tay ông đang nắm chặt một viên trầm hương, và cả chuỗi vòng chỉ còn duy nhất viên này...
Đôi mắt Kiều Hạ khẽ lóe lên, nhưng anh vẫn giữ nguyên vẻ mặt bình tĩnh, nhã nhặn “Cô Mặc Thiên, chiếc vòng trên tay cô rất đặc biệt, nó từ đâu mà có?”
“Sư phụ tôi tặng.” Mặc Thiên đáp lại, tay vẫn bận rộn với công việc.
“Sư phụ tặng sao?” Kiều Hạ lẩm bẩm, dường như đang suy nghĩ gì đó. Một lát sau, anh tiếp tục “Sư phụ cô hiện ở đâu?”
“Ở trên trời.” Mặc Thiên đáp, chẳng chút do dự.
Cô quay lại, nhìn Kiều Hạ chớp chớp mắt “Anh muốn gặp ông ấy à? Năm sau gặp được thôi.”
Kiều Hạ “...”
Diệp Phi “...”
Diệp Phi đảo mắt, muốn tìm thứ gì đó để bịt miệng cô gái này lại.
Cái cô nhóc này chắc chưa từng nếm mùi đời, mới dám bạo miệng nguyền rủa người khác như vậy