Người kia thì chân bị thương, được hai người dìu vào, nhảy lò cò trên một chân, để lại vệt máu dài trên sàn.
Các bác sĩ lập tức lao đến cứu chữa.
“Xử lý vết thương cho cậu Sáu trước.” Một vệ sĩ gạt tay bác sĩ ra, chỉ về phía người đang đi đằng saụ
Cố Bạch Dã không bị thương nặng, chỉ bị trầy một mảng trên trán, mặt mày lấm lem, chỗ thì đen nhẻm, chỗ thì xám xịt.
Thấy bác sĩ đến gần, Cố Bạch Dã gạt phăng “Đừng lo cho tôi.”
Anh ta cau mày, bước nhanh vào nhà.
May mà đội ngũ bác sĩ đông, bốn người theo hai vệ sĩ bị thương vào phòng, còn lại một người đơn giản xử lý vết thương trên trán cho Cố Bạch Dã, rồi băng bó lại.
Kiều Hạ ngồi trên ghế bành, thong thả đung đưa, lạnh lùng nhìn Cố Bạch Dã “Sao vậy, làm chuyện xấu nên bị trời phạt à?”
“Khỉ thật.” Cố Bạch Dã buột miệng chửi, lườm Kiều Hạ “Anh bớt châm chọc đi.”
Hôm nay cả nhóm Cố Bạch Dã xui tận mạng, tìm khắp thôn Đại Đạo cũng không thấy bóng dáng Phục Tuyết, trên đường về thì xe lại bị kẹt giữa đường, không đi tiếp được.
Không còn cách nào khác, họ đành phải đi bộ, nhưng mới đi được nửa đường thì đất trên sườn núi bỗng lở xuống, cả Cố Bạch Dã và hai người đi cùng suýt lăn xuống vực.
May mà những người khác phản ứng kịp, giữ được họ.
Mới có thể giữ mạng mà trở về.
Cố Bạch Dã tức điên lên, tìm Phục Tuyết thì không thấy, ngược lại người của mình bị thương. Đúng là họa vô đơn chí.
Trong cơn giận dữ, anh ta đạp đổ chiếc bàn cạnh ghế sofa, khiến một chiếc bình sứ rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Vẫn chưa nguôi cơn giận, Cố Bạch Dã định đập phá thêm món khác.
Diệp Phi nhìn thấy, lập tức bước lên ngăn cản “Cậu sáu Cố, đây là nhà họ Kiều, mong anh giữ chừng mực.”
Cố Bạch Dã nheo mắt, ánh mắt đầy vẻ khó chịu “Tránh ra.”
Kiều Hạ ngồi tựa lưng vào ghế, tay xoay xoay chuỗi vòng bồ đề đã bóng mượt, vẻ mặt ung dung, chẳng tỏ ra chút khó chịu nào.
“Diệp Phi, lùi lại. Cậu sáu Cố tìm không được vợ, tâm trạng tệ là chuyện bình thường. Anh ấy muốn đập thì cứ để anh ấy đập, cậu sáu không phải loại người quỵt nợ, cuối cùng cũng sẽ đền bù đầy đủ cho nhà mình thôi.”
Câu nói của Kiều Hạ đầy ẩn ý.
Cố Bạch Dã nhìn Kiều Hạ, nghiến răng ken két, chỉ muốn đá anh một phát.
Tên chết tiệt này chẳng khác nào một tên gian thương. Đụng hỏng đồ của anh, tiền phí tổn, phí đường sá, rồi thêm vô số loại phí khác, tất cả đều được anh cộng vào, không tăng gấp mười thì chẳng phải là Kiều Hạ.
Bề ngoài, Kiều Hạ là người nhà họ Kiều không ham làm ăn nhất.
Nhưng thực chất, cả người đều là mánh khóe lừa người.
Có lẽ tài sản của anh đã vượt cả nhà họ Kiều
Cố Bạch Dã kìm nén cơn giận, nghẹn cứng trong cổ, chẳng biết trút đi đâu, khó chịu không tả nổi.
Đúng lúc này, lại có người "chạy" thẳng vào tầm ngắm của anh ta.
Mặc Thiên vừa ăn xong, một tay ôm Tiểu Hắc, một tay ôm vàng, từ từ đi đến, dừng lại trước mặt Cố Bạch Dã, nghiêng đầu ngó qua ngó lại.
Cuối cùng buông một câu “Mua thuốc giảm đau không, một gram vàng.”
Cố Bạch Dã “...”
Cơn giận trong người anh ta bùng lên ngay tức khắc. Anh ta giơ tay chỉ vào mặt Mặc Thiên, bao nhiêu câu chửi rủa vừa định thoát ra lại phải nuốt ngược vào trong.