2: Lại tìm đến nhà
Cô thu lại nhận thức của mình rồi suy nghĩ, cảm giác lan tỏa suy nghĩ này của cô thật là hay, cứ gọi là lực tinh thần vậy.
Đột nhiên, Đường Tĩnh Vân cảm thấy đầu mình choáng váng, sắc mặt tái nhợt, cô dựa trên ghế nghỉ ngơi một lúc mới lấy lại tinh thần, xem ra năng lực này của cô không thể lạm dụng, chờ sau khi bình phục lại, cô lại thử thêm vài lần nữa, phát hiện đúng là nó có hạn chế, nhưng cùng với sự hồi phục của lực tinh thần, cô có thể cảm nhận được năng lực có vẻ đã tăng lên.
Cô lại cười thầm trong bụng, xem ra năng lực này còn có thể phát triển.
Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, mới phát hiện ánh sáng lờ mờ bên ngoài đã tắt, chỉ còn lại một màn đêm tăm tối, thì ra đã trôi qua lâu như vậy mà chẳng hề hay biết. Cô mỉm cười, cảm thấy đói bụng, ở chỗ Chu gia cô cũng ăn khá nhiều, nhưng tinh thần rất mệt mỏi, một mặt là do hôm nay người nhà họ Đường đến khiến tâm trí cô bị xáo trộn, mặt khác là do cô liên tục thử dùng lực tinh thần, ít nhiều gì cũng có hơi kiệt sức, cô đã vào phòng tắm để tắm rửa, trở về phòng của mình thì ngủ thiếp đi.
Một đêm không nằm mộng.
Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, Đường Tĩnh Vân cảm thấy sảng khoái, tâm trạng vui vẻ hơn bao giờ hết, dù biết người nhà họ Đường sẽ tiếp tục tìm đến nhưng cô cũng giữ được tâm trạng vui vẻ, cô tự nấu cho mình một tô mì và một quả trứng, sau đó ăn nó một cách vui vẻ.
Đúng như cô dự đoán, buổi sáng cô đang yên lặng ngồi trên ghế sô pha đọc sách, tiện thể lên kế hoạch cho tương lai của mình thì có tiếng gõ cửa, cô đứng dậy, nhìn bầu trời trong xanh bên ngoài, lẩm bẩm, "Đúng là dai như đỉa!"
Quả nhiên vừa mở cửa đã nhìn thấy quản gia Tần, mái tóc ông ta vẫn được chải chuốt tỉ mỉ, bộ vest đen trên người vẫn như vậy, trên mặt ông ta nở nụ cười dè dặt, "Đường tiểu thư."
Ông ta có hơi kinh ngạc nhìn cô gái trước mặt, hôm nay cô mặc bộ trang phục ở nhà, áo phông màu be cùng với quần lửng, trên cổ đeo một sợi dây màu đỏ, trông rất thoải mái, so với cách ăn mặc trưởng thành ngày hôm qua thì trông trẻ trung hơn nhiều, giống với một cô gái ở độ tuổi này hơn.
Đường Tĩnh Vân nhìn ông ta, cười nhạt, "Chà, sao hôm nay quản gia Tần lại lịch sự thế? Ông biết gõ cửa đấy à, tôi còn tưởng gia phong nhà họ Đường không gì hơn thế."
Trên mặt quản gia Tần hiện lên vẻ xấu hổ, hôm qua ông ấy ráo riết từ Kinh Đô đến đây, cuối cùng đến được nơi của Đường Tĩnh Vân thì lại không gặp ai, ông ta cũng không biết phải chờ đến khi nào, nên đã bảo tên vệ sĩ biết chút ít về bàng môn tà đạo để mở cửa vào. Giờ đây bị cô nói như vậy thì ông ta chỉ đành im lặng.
Ông ta nhận thấy dường như mình bị lép vế ở trước mặt cô gái này, hơn nữa nhịp điệu cuộc trò chuyện luôn bị cô kiểm soát, thực sự rất bực bội, nhưng nghĩ đến món đồ đang nằm trong tay cô thì ông ta đành phải nhẫn nhịn...
Sau khi Đường Tĩnh Vân cho họ vào cũng không ngó ngàng gì đến họ, cô tự mình cầm ly rót một ly nước, quản gia Tần nghĩ thầm trong bụng, xem ra tối qua cô gái này đã suy nghĩ rất nhiều, hôm nay cũng biết mời ông ta uống ly nước.
Không ngờ Đường Tĩnh Vân lại phớt lờ ánh mắt của ông ta, cô cầm ly nước lên nốc vài ngụm, trong lòng than thở, tô mì sáng nay nấu hơi mặn nên có hơi khát nước.
Lúc này quản gia Tần rất muốn phất tay bỏ đi, nghĩ kỹ lại thì vẫn phải nghiến răng chịu đựng, ông ta mở miệng, "Đường tiểu thư, ngày hôm qua tôi đã nói rõ mục đích đến đây, nhà họ Đường muốn đón cô về..."
3: Lại tìm đến nhà
Đường Tĩnh Vân đặt chiếc ly trên tay xuống, "Tôi gọi ông một tiếng quản gia Tần, thì xin ông hãy nói thẳng mục đích đến đây, những lời vô nghĩa đó thì xin miễn, những lời ba hoa xích thố của ông cũng chỉ là giả dối."
Quản gia Tần nhìn đôi mắt tinh ranh của cô, cảm giác kỳ lạ trong lòng lại dâng lên, ông ta cứ cảm thấy cô gái này dường như đã nhìn thấu ông ta, biết được mục đích ông ta đến thăm lần này.
Đường Tĩnh Vân thấy ông ta im lặng, cô lại nhếch khóe môi lên, "Người mẹ của tôi thật là ngốc, năm đó bà ấy bị người ta lừa gạt, khi quay về ngoài một thùng quần áo thì chỉ mang theo một món đồ. Hai mười năm nay nhà họ Đường các người không ngó ngàng gì tới, tôi cũng không có lý do gì để tin các người còn tình cảm gì với tôi và người mẹ đã mất sớm của tôi. Các người đến đây e là chỉ vì món đồ đó thôi phải không?"
Lúc này quản gia Tần không thể kìm nén được sự kinh ngạc trong ánh mắt, ông ta không ngờ cô gái này lại nghĩ thấu đáo như vậy, cho dù cha ruột của cô có đến nhận lại cô thì cũng không thể khiến cô động lòng. Ông ta nghĩ trong bụng lần này mình khó mà lấy được món đồ đó, ánh mắt ông ta lóe lên vẻ khó hiểu, nở nụ cười ngượng nghịu.
Đường Tĩnh Vân không bỏ sót thái độ thoáng qua của ông ta, cô thầm cười khẩy, người của nhà họ Đường đều giống như nhau, có không được thì sẽ cướp đoạt, ở kiếp trước cô đã quen với thủ đoạn này, bây giờ cô chẳng qua chỉ là một đứa trẻ không còn người thân, không nơi nương tựa, làm gì có ai đứng ra nói giúp cô một câu nào chứ? Cũng may, ngay từ đầu cô không có ý định đối đầu trực tiếp với họ.
"Tôi có thể đưa cho ông chiếc nhẫn phỉ thúy đó, tôi vốn chẳng muốn lấy đồ của nhà họ Đường các người, và cũng không có yêu cầu gì nhiều, tôi chỉ muốn người nhà họ Đường đừng can thiệp vào cuộc sống của tôi là được." Được thoát khỏi vũng lầy của nhà họ Đường, dù không thể thoát khỏi mối quan hệ huyết thống, nhưng cô vẫn muốn có cuộc sống của riêng mình. Khi còn trẻ, cô không cần phải đấu đá để tranh giành một thứ gì đó, khi lớn tuổi cũng không cần phải gánh vác áp lực trên vai, bị cái thân phận gia chủ nhà họ Đường đè đến không thể thở nổi, ngay cả cười cũng không biết cười.
Quản gia Tần ngờ vực nhìn Đường Tĩnh Vân, ông ta không hiểu trước đó cô gái đã nói nhiều như vậy, thậm chí lật tẩy con át chủ bài của ông ta, tại sao cuối cùng lại nhẹ nhàng nói ra một yêu cầu như vậy? Cô không đòi hỏi lấy thứ gì của nhà họ Đường sao?
"Ngoài yêu cầu này ra thì sao?"
"Hết rồi, tôi chỉ thấy nhà họ Đường các người thật phiền phức, sau này đừng xuất hiện trước mặt tôi là được." Đường Tĩnh Vân tỏ ánh mắt lạnh nhạt nói, "Tôi không nợ nần gì nhà họ Đường các người, ngược lại nhà các người nợ tôi một mạng sống, không, là ba mạng sống, nếu không phải vì Đường tiên sinh của các người, mẹ tôi, bà ngoại, ông ngoại tôi nhất định sẽ có một cuộc sống khác."
Quản gia Tần nhận thấy sự xa cách trong lời nói của Đường Tĩnh Vân, cô phân chia rạch ròi giữa cô và nhà họ Đường, có vẻ như còn mang vài phần oán hận khó mà diễn tả được.
Đường Tĩnh Vân tháo sợi dây đỏ trên cổ, ngón tay nghịch chiếc nhẫn phỉ thúy, cô cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của mình trên chiếc nhẫn dần biến mất, cô thở dài nói, "Tôi đã mang món đồ chơi này hai mươi năm, từ lúc tôi sinh ra đã đeo nó trên người, bây giờ trả lại cho nhà họ Đường các người."