Đường Tĩnh Vân thở phào nhẹ nhõm, đưa tay bật đèn ở lối vào, cô cúi đầu thay giày, "Tôi còn tưởng là ai, Khương Diệp, anh muốn dọa chết tôi à." Giọng điệu của cô bất giác mềm mại, so với vẻ hung hăng quát vừa rồi hoàn toàn như hai người khác nhau.
Cô nhìn người đàn ông ngồi trên ghế sô pha qua ánh đèn ở lối vào, dưới ánh sáng lờ mờ, trông anh khá cô đơn, trong lòng cô chợt cảm thấy thương xót cho người đàn ông này, nhớ đến chuyện anh từng nói với cô về cha của anh, mặc dù không nói gì nhiều, nhưng từ những lời anh nói có thể hiểu được, cuộc sống của anh không hề hạnh phúc.
"Ừm, đêm hôm mà em đi đâu vậy? Tôi quay lại thì thấy căn nhà trống trải, cảm thấy rất cô đơn." Khương Diệp quay đầu nhìn người phụ nữ dưới ánh đèn, anh cảm thấy trên người cô như có thứ gì đó thu hút anh, nếu không thì anh đã không vội vàng quay về đây khi vừa làm xong công việc, khi phát hiện cô không ở nhà thì trong lòng anh dâng lên cảm giác buồn bã, không muốn đi đâu cả, chỉ ngồi trong phòng khách mong ngóng cô quay về.
Đường Tĩnh Vân không hiểu tại sao mình lại nghe được sự tủi thân trong giọng điệu của người đàn ông này, cô nghĩ trong bụng chắc chắn là do ảo giác, rõ ràng anh là một người đàn ông cứng cỏi, sao có thể nói với giọng điệu mang vẻ yếu đuối như vậy được. Cô bật đèn trong phòng khách rồi đi về phía Khương Diệp, "Sao không bật đèn lên? Tối đen như mực sao mà không cô đơn cho được!"
Khóe miệng Khương Diệp cong lên, "Quên mất, tôi xử lý công việc không ngừng nghỉ, sau khi xong việc lại trở về đây, không ngờ đã ngủ thiếp đi trên sô pha." Anh nhìn cô thì cảm thấy tâm trạng của mình cũng trở nên vui hơn nhiều, đây thực sự là một trải nghiệm mới lạ, có vẻ như đây là người đầu tiên cho anh có được cảm giác này.
Đường Tĩnh Vân đi đến bên cạnh anh, thấy anh vẫn mặc bộ quần áo hôm qua lúc rời đi thì biết anh không nói dối, "Anh..."
Lúc này, anh vươn tay kéo cô đến bên mình, "Ngồi xuống đi," anh nhếch mũi, khóe môi nhếch lên, trong mắt thoáng hiện lên vẻ bất mãn, vẻ như vô ý hỏi, "Em đi uống rượu à? Với ai?"
Đường Tĩnh Vân cũng không để bụng, dù sao cô cũng không phải là một cô gái bình thường, và cô cũng không phân định rõ ràng ranh giới giữa nam và nữ, cô thản nhiên nói: "Tôi tìm lão Thôi uống rượu, gặp được anh Tường nên uống thêm vài ly." Sau đó cô lại nhìn Khương Diệp, nhận thấy sắc mặt anh có khá nhợt nhạt, nhưng khuôn mặt tuấn tú đó vẫn bình tĩnh như thường, "Sao vậy?"
Khương Diệp nhếch môi, trong đôi mắt đen hiện lên ý cười, anh cảm thấy người bên cạnh không kháng cự, anh đã được nước lấn tới dựa vào vai cô, nhìn cô với ánh mắt nóng rực, "Vết thương bị đau."
Cuối cùng Đường Tĩnh Vân cũng nhận ra hôm nay người đàn ông này cư xử rất lạ, anh đang làm nũng với cô sao? Chết tiệt, cô không khỏi chửi thầm trong lòng, người đàn ông ngay từ đầu cho cô cảm giác như một con sói đơn độc này lại có một mặt như vậy, mặc dù nghĩ như vậy nhưng cô vẫn đưa tay ra xoa xoa vết thương cho anh. Cô biết quá trình hồi phục vết thương sau khi bị đạn bắn quả thực sẽ khá đau, nhất là khẩu súng khiến anh bị thương có tính sát thương rất mạnh, nó đã khiến vết thương vỡ nứt.
Khương Diệp cảm giác được một đôi bàn tay ấm áp cách qua lớp áo mỏng xoa vào vết thương ở mạng sườn bên trái của mình, cơn đau dữ dội đó lập tức dịu đi rất nhiều, vết thương do đạn bắn kiểu này cũng không phải là không thể chịu nổi, anh cũng từng bị thương nặng hơn, chỉ là ở trước mặt cô anh sẽ không thể chịu đựng được mà bày tỏ ra ngoài, có lẽ anh dựa vào tâm lý "Trẻ con biết khóc sẽ được ăn kẹo".
2: Người con gái anh yêu
"Anh ăn tối chưa?" Đường Tĩnh Vân vừa xoa vừa hỏi, hơi thở nam tính phà vào tai cô, khiến cô cảm thấy không được tự nhiên, nhìn lại những năm tháng ở kiếp trước của mình, có vẻ như cô chưa từng tiếp xúc gần với bất kỳ người đàn ông nào.
Khương Diệp nhìn đôi tai nhỏ đang từ từ ửng đỏ, anh không kiềm chế được mà cắn lên đó, cơ thể Đường Tĩnh Vân cứng đờ, nhưng tay cô vẫn tiếp tục xoa, cô im lặng chờ anh dừng lại, quả nhiên, sau khi Khương Diệp e dè liếm mấy cái thì anh đã dừng lại, tựa vào vai cô thấp giọng nói, "Tôi xin lỗi."
"Hôm nay anh làm sao vậy?" Đường Tĩnh Vân cảm thấy Khương Diệp hôm nay có chút kỳ quái, khác hẳn với thường ngày.
"Haizz..." Anh thở dài, "Hôm nay suýt bị trúng chiêu, có người đưa tôi uống ly nước được bỏ thuốc, tôi đã uống một ngụm nhỏ thì cảm thấy không ổn, nhưng vẫn không thể tránh khỏi bị ảnh hưởng." Ở nơi Đường Tĩnh Vân không nhìn thấy, ánh mắt Đường Tĩnh Vân đã lóe lên vẻ hung ác rồi vụt tắt, anh nghĩ đến người phụ nữ đó, đúng thật là thấy sỉ nhục tình cảm cùng nhau huấn luyện của hai người.
Đường Tĩnh Vân khẽ cười, cô cũng có thể đoán được anh bị bỏ thuốc gì, cô nói đùa, "Có người đẹp tự động dâng tận cửa mà anh không thích à, anh đúng là khúc gỗ chẳng biết gì cả."
Khương Diệp liếm đôi môi có hơi khô rồi phản bác, "Tôi, Khương Diệp, chỉ yêu người phụ nữ tôi thích, nếu không tôi sẽ cảm thấy chẳng khác gì người cha phong lưu của mình, thật sự ghê tởm."
Đường Tĩnh Vân lại cười khẽ, nghiêng người, dùng tay còn lại nâng cằm anh lên, cẩn thận quan sát anh rồi tươi cười nói, "Đúng là người đàn ông ngây thơ." Người đàn ông này thật sự chẳng giống với những người trong giới của cô ở kiếp trước, anh sạch sẽ mà trong lành.
Động tác của hai người lúc này khá ám muội, một tay của cô vẫn đang xoa bóp dưới mạng sườn của anh, tay kia trượt xuống dưới cằm của anh, giống như một chiếc lông vũ nhỏ, nhẹ nhàng quét qua trái tim anh. Khương Diệp nheo mắt lại, anh có thể nhận ra người phụ nữ can đảm này đang trêu chọc anh, vậy thì anh sẽ chiều theo ý muốn của cô.
Anh cúi đầu tìm thấy đôi môi nhợt nhạt của cô, nhẹ nhàng chạm vào, anh có hơi lúng túng dùng hai bờ môi mơn trớn, cảm thấy một cảm giác mềm mại, một lúc sau đầu lưỡi lưỡng lự thè ra, liếm lên bờ môi cô một cách dè dặt, chỉ cảm thấy một hương vị khó tả xộc thẳng lên đỉnh đầu. Đường Tĩnh Vân chú ý đến kỹ năng hôn khá lúng túng của anh, cô cười thầm, quả thực là một chú chim non, ngay cả một nụ hôn đơn giản cũng không thành thạo, cô đã hé miệng chủ động đưa đầu lưỡi ra, nhẹ nhàng liếm vào môi anh, dẫn dắt anh hành động.
Không thể không nói, Khương Diệp là một học trò rất giỏi, rất có năng khiếu, chẳng mấy chốc anh đã nắm bắt được kỹ năng hôn, đồng thời còn có thể học một hiểu mười, lưỡi của anh đang chiếm giữ thành trì trong miệng cô, hơn nữa đã nhanh chóng chiếm thế chủ động. Đường Tĩnh Vân cũng không tỏ ra thua kém, đôi tay cô luồn vào dưới chân tóc của anh, hôn anh một cách mãnh liệt.
Khi nụ hôn kết thúc, cả hai người đều thở hổn hển, Khương Diệp nhìn xuống người phụ nữ vừa có nụ hôn nồng nàn với mình, đôi mắt phượng của cô nhuốm một màu đỏ nhạt, trông rất quyến rũ và phong tình, đôi môi vốn nhợt nhạt của cô giờ đây như được tô một lớp son màu đỏ hồng, khiến vẻ ngoài lạnh lùng và xa cách thường ngày của cô thêm phần xinh đẹp làm xao xuyến lòng người.
Anh dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve cằm cô, anh nâng đầu cô lên, trong mắt hiện lên một tia nguy hiểm, "Trước đây từng hôn ai rồi sao?" Nếu biết được ai đã hôn cô trước anh, chắc chắn anh sẽ bắn chết người đàn ông đó.
3: Người con gái anh yêu
"Hì hì..." Đường Tĩnh Vân khẽ cười, "Anh là người đầu tiên, còn anh có phải là người đàn ông đầu tiên của tôi hay không thì vẫn chưa thể biết được." Sau đó cô giải thích, "Con người ta có khả năng thiên phú, có người vừa sinh ra đã biết những thứ này, hoặc là được xem nhiều rồi thì cũng biết làm theo."
Khương Diệp nghe vậy cũng mỉm cười, thu lại khí thế nguy hiểm trên người vừa rồi, "Đúng vậy, tôi tin sau này chúng ta sẽ có thêm nhiều cơ hội 'đọ sức' với nhau." Trong mắt anh hiện lên một tia bá đạo, "Còn nữa, em đừng tìm kiếm người đàn ông khác nữa, một cô gái như em cần phải có một người đàn ông có đủ dũng khí để cho em bay nhảy, đồng thời người đó cũng phải đủ mạnh mẽ mới có thể thật sự nắm tay em đi hết cuộc đời mà không bị đánh gục bởi mưa bão mà em mang đến."