⬅ Trước Tiếp ➡
Đường Tĩnh Vận nhẹ nhàng cười: "Không ngờ, tôi đã rời đi gần một năm rồi mà vẫn còn có người nhớ tới tôi."
Lời này chắc chắn đã thừa nhận danh tính của cô. Đám đông học sinh đang xem đột nhiên bùng nổ!
Đường Tĩnh Vân là ai? Có thể cô không nổi tiếng ở các trường khác, nhưng cô là một huyền thoại của Thập Nhất Trung. Cho dù là học sinh giỏi hay kém thì đều có mối quan hệ rất tốt với cô. Học sinh giỏi ngưỡng mộ cô vì mối quan hệ tốt của cô với đám học sinh du côn trong trường, trong vô hình, họ đã tránh được nhiều vụ bắt nạt. Những học sinh suốt ngày đánh nhau gây sự thích sự nghĩa khí của cô, hơn nữa cô còn rất côn đồ, tuy nhiên, thành tích của cô lại tốt đến mức ngay cả giáo viên cũng phải nhắm mắt làm ngơ!
Từng có tin đồn ở Thập Nhất Trung rằng Đường Tĩnh Vân chưa bao giờ làm bài tập về nhà, nhưng người đại diện của các môn học trong lớp lại chưa bao giờ ghi tên cô, điều này khiến rất nhiều người ngưỡng mộ cô!
Trong mấy năm cô đi học, mâu thuẫn giữa học sinh giỏi và học sinh kém trong khuôn viên trường Thập Nhất Trung đã giảm bớt rất nhiều, ít nhất không xảy ra những trận đánh nhau ác liệt. Rất nhiều giáo viên vừa yêu vừa hận khi nhắc đến cô!
Mà hôm nay, huyền thoại đã tốt nghiệp được một năm này lại xuất hiện trong khuôn viên trường, hơn nữa còn bị cô chỉ trích như vậy. Hầu hết học sinh trong trường bây giờ đều là học sinh cuối cấp đi học thêm trong kỳ nghỉ hè, họ rất ngưỡng mộ cô. Lúc này, họ có thái độ vô cùng xấu hổ.
Hà Diên Lăng âm thầm nghiến răng nghiến lợi nhìn người phụ nữ nửa đường nhảy ra này, nghĩ đến cú đá vừa rồi của cô, anh ta tự biết thân biết phận, bản thân mình không đánh lại đối phương, anh ta nhìn người đàn ông ở phía sau, cầu cứu, "Anh Vương, anh xem…”
Người đàn ông được gọi là anh Vương có một vết sẹo lớn ở khóe mắt, mắt tam giác, nhìn khá hung dữ. Đúng lúc này, anh ta thấy Hà Diên Lăng cầu cứu tới mình, anh ta liền bước ra khỏi đám đông, nói “Cô nhóc, tôi thấy cô cũng là người từng lăn lộn trên giang hồ, vậy thì đừng lội vào vũng bùn này, chuyện của tôi có bang Tụ Nghĩa của tôi quản rồi!”
Xung quanh vang lên tiếng hít sâu, vậy mà lại là bang Tụ Nghĩa!
Đường Tĩnh Vân cau mày, bang Tụ Nghĩa chính là bang hội do Chu gia thành lập. Cô không ngờ chuyện này lại còn liên quan đến phía trên. Nếu đối phương biết rõ hơn, thì cô có thể tha cho bọn họ.
Sự im lặng của cô khiến Hà Diên Lăng cho rằng cô đang sợ hãi, anh ta lập tức hừng hực khí thế, kiêu ngạo nói: "Cô gái, biết sợ chưa? Để tôi nói cho cô biết, chuyện mà Hà thiếu tôi muốn làm thì tuyệt đối không có chuyện không thể làm được! Nếu như cô biết điều thì chỉ cần xin lỗi tôi rồi ngoan ngoãn rời đi. Tôi khoan dung độ lượng, sẽ không tính toán với cô!"
Đường Tĩnh Vân cau mày, không để ý tới anh ta. Cô nhìn thẳng vào người đàn ông mặt sẹo, "Đây là thái độ của bang Tụ Nghĩa của anh sao?"
Người đàn ông có sẹo chỉ cảm thấy đôi mắt sắc bén của cô giống như đang cào vào người anh ta, nhưng nghĩ đến lợi ích mình nhận được, còn cô cùng lắm cũng chỉ là một cô nhóc, nên anh ta ưỡn thẳng ngực nói: “Đúng, đây là chuyện của bang Tụ Nghĩa chúng tôi, mong cô đừng can thiệp!”
Đường Tĩnh Vân chế nhạo: "Cái rắm! Bang quy của bang Tụ Nghĩa là bảo anh giúp người khác chiếm đoạt tài sản của người khác sao? Khiến anh nhận tiền xong là không phân biệt đúng sai sao? Để anh lợi dụng lá cờ của bang Tụ Nghĩa để hủy hoại danh tiếng ở bên ngoài sao?"
Lúc này, cô đứng đó với nụ cười lạnh lùng, tuy cô gầy nhưng sống lưng thẳng tắp có sự cứng rắn không bao giờ uốn cong, cô như vậy khiến người ta bất giác nhìn cô!
Người đàn ông có vết sẹo do dự một lát, sau đó tức giận nói: “Khi nào thì chuyện của bang Tụ Nghĩa tôi đến lượt cô nhóc cô bình luận vậy? Nếu còn không biết điều thì đừng trách tôi ỷ đông hiếp yếu!"
Đường Tĩnh Vân lạnh lùng cười, "Tôi muốn trải nghiệm một chút phong cách hành sự của bang Tụ Nghĩa!"
1: Chống lưng
Chắc chắn thái độ của Đường Tĩnh Vân đã chọc cho đối phương tức giận, những người có mặt tại đây cũng không tin rằng người phụ nữ này sau khi đối phương báo cáo cô với bang Tụ Nghĩa lại dám kiêu ngạo như vậy. Trong lòng họ, hình ảnh của Đường Tĩnh Vân bỗng nhiên mất đi vài phần bí ẩn và có nhân tính hơn.
Trái tim Hà Diên Lăng thắt chặt lại khi nghe thấy câu trả lời không khác gì khiêu khích của Đường Tĩnh Vân, anh ta không ngờ rằng Hà Yến Khánh lại có bản lĩnh dính líu đến người của bang Tụ Nghĩa, trước đây mặc dù gia đình anh ta làm ăn không nhỏ, nhưng khi gặp người của bang Tụ Nghĩa đều rất kính sợ, dù sao đây cũng là một trong ba băng đảng xã hội đen nổi tiếng nhất ở tỉnh Minh, họ ở trên giang hồ rất có tiếng tăm.
Mặc dù anh ta hận không thể giết chết cả nhà chú út, nhưng anh ta vẫn còn lý trí, không muốn liên lụy đến Đường Tĩnh Vân, lập tức bước tới, nhỏ giọng nói: "Bang Tụ Nghĩa thế lực rất lớn, chuyện này tôi cảm ơn cô, nhưng mà..."
Đường Tĩnh Vân xua tay, cắt ngang lời anh ta, nói: "Tôi làm việc thích có đầu có cuối, anh không cần phải lo lắng."
Hà Diên Lăng ở bên cạnh tức giận muốn dậm chân, sao người phụ nữ này lại không nghe lời khuyên của người khác, nhìn cô trước đây tuy có vẻ từng lăn lộn trên giang hồ, nhưng làm sao có thể so sánh được với bang Tụ Nghĩa đã tồn tại lâu như vậy chứ, chẳng phải là lấy trứng chọi đá sao, trong lòng anh ta thầm lo lắng, nếu không được thì chỉ còn cách giao nộp thứ đó cho tên khốn Hà Yến Khánh!
Đương nhiên là Đường Tĩnh Vân không biết suy nghĩ lúc này trong lòng Hà Diên Lăng, cô vẫn mỉm cười nhạt với tên đàn ông có vết sẹo ở đối diện, thái độ của cô như vậy khiến tên đàn ông có vết sẹo vô cùng tức giận, hắn ta vẫy tay ra hiệu cho đám đàn em phía sau. Mấy tên đàn em trên người có hình xăm mang vẻ mặt hung hãn xông về phía Đường Tĩnh Vân, Đường Tĩnh Vân nhướng mày, nhẹ nhàng cười nhạt, đã lâu rồi cô không được vận động gân cốt!
Hà Diên Lăng chỉ bất lực trơ mắt nhìn người phụ nữ gầy gò này lao vào đám đàn em, cô rất linh hoạt, cúi đầu tránh một cú đấm của một tên đàn em cao to, dùng khuỷu tay trái đánh vào ngực hắn ta, những người có mặt ở đây đều có thể nghe thấy tiếng xương gãy giòn tan. Cô giơ tay lên đỡ, chặn được một đòn của tên bên phải, nhấc đầu gối lên, đá mạnh vào bụng hắn ta, hai tay đổi thành nắm đấm, một tay đánh vào cổ hắn ta, một tay khác đánh bay hắn ta.
Nhìn thấy tên phía sau đá về phía mình, cô nghiêng người sang một bên và  thực hiện một động tác rất ngầu, khiến đám học sinh vây xung quanh phải ồ lên kinh ngạc! Để thực hiện được động tác này, trước đây cô đã khổ luyện rất lâu, bây giờ nghĩ lại thì thân thủ của cô vẫn chưa mất đi, bản năng cho phép cô dễ dàng thực hiện được động tác này.
Thấy đối diện còn hai tên đàn em to lớn xông tới, cô dùng một tay giữ chặt cổ tay tên đàn em, dùng lực mạnh bẻ tay hắn ta ra đằng sau lưng, rồi dùng chân đá vào một tên đàn em khác, tên này nhanh nhẹn chuyển sang phía sau tên đàn em, chỉ nghe thấy một tiếng "rắc", tên đàn em kêu lên thảm thiết. Đường Tĩnh Vân ném tên đàn em to lớn mềm nhũn trong tay xuống đất, cô ra tay có chừng mực, nhiều nhất chỉ bị trật khớp tay.
Cô đấm một cú vào đầu tên đàn em còn lại và đá một cước vào chân hắn ta, tên đàn em tránh được tay cô  nhưng không tránh được chân cô, hắn ta bị đá vào mắt cá chân, chân đi loạng choạng, trực tiếp khuỵu gối xuống đất.
2: Chống lưng
Chỉ trong vài phút ngắn ngủi, mấy tên côn đồ hung hăng lúc nãy đã nằm la liệt trên đất, rên rỉ thảm thiết, khiến đám học sinh có mặt ở đó thầm cảm thán, chị Đường đúng là chị Đường, thân thủ này đúng là luyện từ những trận đánh nhau ở ngoài đường!
Thực ra, trong đó còn có một số chiêu thức võ thuật mà kiếp trước Đường Tĩnh Vân được các huấn luyện viên mời đến dạy, nếu không, chỉ dựa vào những trận đánh nhau ở ngoài đường của cô, không có bài bản, làm sao có thể dễ dàng hạ gục bọn chúng như vậy? Cô không học bắn súng, vì nó không cần thiết, cô học võ, vì cô cần giải tỏa áp lực trong lòng, cũng giống như việc cô đua xe vậy.
Lúc này, Hà Diên Lăng vừa thầm kinh ngạc trước thực lực của người phụ nữ này, vừa cảm thấy bất lực, giờ thì đã kết thù với băng đảng Tụ Nghĩa rồi! Nhưng đến nước này rồi, anh ta cũng đành phải bình tĩnh lại, dù sao thì tình hình có tệ đến đâu cũng không thể tệ hơn được nữa!
Đường Tĩnh Vân vỗ tay, sau khi thức tỉnh được sức mạnh, cô cảm thấy độ nhạy bén của cơ thể mình đã tăng lên rất nhiều, cộng với các kỹ thuật chiến đấu mà cô đã học ở kiếp trước, việc hạ gục những tên côn đồ chỉ biết đánh đấm này thực sự không thành vấn đề.
Sắc mặt của người đàn ông đầy sẹo nháy mắt trở nên vô cùng khó coi, nhìn Đường Tĩnh Vân đang thảnh thơi một cách u ám. Hắn: "Tốt lắm, tốt lắm, đã lâu rồi không có ai dám làm tôi mất mặt như vậy!"
Đường Tĩnh Vân nghe thấy mỉm cười nhạt, nói: "Đó là vì những người thực sự có địa vị không thèm chấp nhặt với những kẻ tầm thường như anh, nhưng hôm nay tâm trạng tôi tốt, nên mới ra tay chỉ bảo anh một chút."
Người đàn ông trên mặt có vết sẹo nghe vậy, mặt tái xanh rồi đỏ bừng, hắn ta u ám đến mức bỏ qua những lời đe dọa và nói: "Thật dũng cảm! Có gan thì đừng bỏ đi, đợi tao gọi người đến, tao sẽ xem thử gan mày lớn đến mức nào!"
Nói xong, hắn ta rút chiếc điện thoại ra khỏi thắt lưng, gọi điện thoại: "Anh rể, ở đây có người muốn làm mất mặt bang Tụ Nghĩa, anh dẫn vài người đến đây đi!" Gác máy, cảm nhận được sự sợ hãi và kính sợ xung quanh, hắn ta đắc ý cười với Đường Tĩnh Vân, nói: "Bây giờ xin lỗi vẫn còn kịp!"
Sắc mặt của Đường Tĩnh Vân không đổi, trong khi mọi người xung quanh không nhịn được mà bàn tán xôn xao, cô quay sang mượn điện thoại của Hà Diên Lăng và gọi điện: " Chẳng lẽ chỉ có mình anh thôi sao?" Cô nói chuyện rất ngắn, chỉ nghe thấy cô nói: "Anh Tường, ở trong khuôn viên trường Thập Nhất Trung, cho tôi mượn ít người chống lưng!" Sau đó, cô bình thản cúp máy như không có chuyện gì xảy ra.
Hà Diên Lăng lấy lại điện thoại, nhỏ giọng hỏi: "Bạn của cô có đáng tin không?"
Đường Tĩnh Vân không nói gì, vỗ vai anh ta, cười nhẹ nói: "Yên tâm, hôm nay tôi sẽ cho anh thấy được năng lực của ông chủ tương lai của anh, để sau này anh có dũng khí làm những việc này cho tôi!"
Hà Diên Lăng nhìn người phụ nữ đang tự tin này, nhớ lại giọng nói điềm tĩnh của cô khi nói chuyện, không giống như một người thích nói khoác, trong lòng yên tâm hơn, có chút tò mò đoán xem thân phận của những người sẽ đến.
Sự việc phát triển đến mức này, đã thoát khỏi phạm vi tranh chấp trong trường học ban đầu, từ lúc hai bên bắt đầu gọi người đến thì sự việc đã trở nên nghiêm trọng. Thậm chí, còn có cả băng đảng nổi tiếng thành phố Ngân Lâm là bang Tụ Nghĩa, nhiều học sinh đã đoán được những gì sẽ xảy ra tiếp theo, những học sinh ngoan ngoãn thì lén lút chuồn về lớp học, sợ dính vào rắc rối.
Lúc nãy Đường Tĩnh Vân đánh nhau đã tiện tay đeo lại kính râm, bây giờ cô lại tháo ra để lộ khuôn mặt xinh đẹp, khiến gã đàn ông có vết sẹo trên mặt và Hà Yến Khánh đều ngẩn người, không ngờ tới người phụ nữ có võ công cao cường lại xinh đẹp đến vậy, Hà Yến Khánh luôn cảm thấy khuôn mặt này có vẻ quen quen.
Cô hướng đôi mắt phượng nhìn Hà Yến Khánh, cười như không cười nói: "Hà thiếu gia quả là quý nhân hay quên, không biết cuối cùng câu lạc bộ đã xử lý anh thế nào nhỉ? Cổ còn đau không?"
Hà Yến Khánh nghe được những lời này, lại nhìn người phụ nữ ăn mặc theo phong cách thời trang trước mặt, cuối cùng cũng phát hiện ra vẻ quen thuộc trên khuôn mặt cô, không nhịn được hét lên: "Thì ra là cô!" Anh ta sợ hãi nhìn xung quanh một lượt, tìm kiếm bóng dáng người đàn ông đã suýt bóp chết mình hôm đó, không thấy ai mới thở phào nhẹ nhõm.
3: Chống lưng
Ngày hôm đó, người đàn ông đó ra tay rất mạnh, lúc đó anh đã ta thực sự có cảm giác mình sắp chết, cổ họng đau nhức nhiều ngày, còn gặp ác mộng  trong nhiều ngày, khiến hắn bị giày vò tinh thần rất lớn. Trên cổ anh ta  có những vết hằn xanh tím lộ ra rất rõ ràng. Đến hôm nay, mới không còn thấy rõ nữa.
Nghĩ đến việc hôm nay mình có người chống lưng, anh ta lập tức lớn tiếng nói: "Hôm nay, tôi sẽ cho cô một bài học nhớ đời! Để cô biết không nên trêu chọc ai!"
Đường Tĩnh Vân cười khẩy, cô sao có thể để tâm đến những lời đe dọa này? Nhớ đến những thông tin trên tài liệu, chú của Hà Diên Lăng có một người con trai, tức là em họ của anh ta, tên là Hà Yến Khánh, người đàn ông này tự xưng là Hà thiếu gia, có lẽ là anh ta rồi, cô không khỏi nhìn về phía Hà Diên Lăng sau lưng mình, trêu chọc nói: "Em họ của anh đúng là không nể mặt anh nhỉ, sao cùng chung huyết thống mà lại khác nhau một trời một vực thế?"
Khuôn mặt tuấn tú của Hà Diên Lăng lộ ra nụ cười khổ, nói: "Không còn cách nào khác, đều do tiền gây ra, tại sao tôi sống trên đời này lại chứng minh tiền của nhà họ không trong sạch chứ?"
"Đồ khốn! Hà Diên Lăng anh đừng có vô sỉ như vậy!" Hà Yến Khánh bên cạnh nghe vậy, lập tức nổi giận, nhảy dựng lên chửi bới.
"Chuyện gì thế?" Giọng nói của một người đàn ông truyền đến từ bên ngoài vòng người, nơi nào người đó đi qua, mọi người đều tự giác nhường ra một khoảng đất trống, bởi vì sau lưng anh ta có hơn chục tên côn đồ cầm gậy sắt, trông rất hung hãn.
⬅ Trước Tiếp ➡