⬅ Trước Tiếp ➡
 
Đường Tĩnh Vân nhếch môi cười, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không bên cạnh, "Nói ra có lẽ anh sẽ không tin, chẳng qua là tôi thấy hình ảnh của tôi trước đây trên người anh, nếu như lúc đó cũng có một người đến cứu tôi thì tốt biết mấy". Nói rồi cô lại quay đầu nhìn Ngũ Hướng Quân, "Đừng tự hủy hoại mình như vậy, bất kể anh muốn lấy lại những gì thuộc về mình hay quên đi quá khứ để bắt đầu lại, anh phải nhớ một điều, ít nhất phải sống như một con người!"
 
Ngũ Hướng Quân nghe vậy có hơi sửng sốt, biểu cảm hờ hững dường như bất thình lình nứt ra một khe hở, sau đó nhanh chóng nứt toác ra rồi hoàn toàn sụp đổ, anh chưa bao giờ nghĩ một cô gái trẻ như vậy lại nói với anh rằng hãy sống như một con người.
 
Đường Tĩnh Vân ném thẻ cho anh, nhỏ giọng nói mật khẩu, sau đó cô đứng dậy phủi bụi trên mông, mặc kệ ánh mắt kỳ lạ của những người đi đường, cô vẫn thản nhiên tự tại.
 
"Cô tên là Đường Tĩnh Vân à? Tôi nhớ rồi, tôi tên là Ngũ Hướng Quân, tôi có thể liên lạc với cô bằng cách nào?" Ngũ Hướng Quân ở phía sau cô liên tục hỏi, ánh mắt lấp lánh, không chán đời lạnh lùng như lúc ban đầu nữa, "Nếu tôi đi đây đi đó, thấy mình nên sống như một con người, tôi sẽ quay lại tìm cô".
 
Đường Tĩnh Vân báo tên trường và lớp của mình, sau đó đút một tay vào túi quần, vẫy tay còn lại ra hiệu tạm biệt, cô từ biệt người đàn ông này mà không ngoành đầu lại, đây chỉ là một việc tình cờ trong cuộc sống của cô, chẳng qua là cô nhìn vào đôi mắt đó lại nhớ đến bản thân kiếp trước, lúc đó cô chìm sâu trong vũng bùn của nhà họ Đường, bấy giờ đôi mắt khi cô nhìn vào trong gương lúc nào cũng buồn bã, cô chỉ nghĩ nếu có một người có thể tới cứu cô thì tốt biết bao nhưng mãi đến chết cô cũng không gặp được.
 
Kiếp này, hiếm khi cô tốt bụng muốn giúp anh ta một tay, coi như là hoàn thành giấc mơ kiếp trước vậy.
 
Ngũ Hướng Quân nhìn bóng lưng dứt khoát rờ i đi của Đường Tĩnh Vân, đột nhiên cười khẽ, cảm thấy mình thật quá khó coi, thậm chí không bằng cả một cô gái nhỏ, anh ta đứng dậy nhìn bộ quần áo trên người mình, quyết định đi thay một bộ quần áo khác, sau đó rời khỏi Kinh Đô.
 
Đường Tĩnh Vân đi được nửa đường thì nhận được điện thoại của Vinh Kiều, sau đó cô nhìn thấy Vinh Kiều ở cửa hàng Starbucks.
 
Mặc dù cái tên Vinh Kiều nghe có vẻ rất yếu đuối, nhưng ngoại hình của cô ấy lại không yếu đuối một chút nào, cô ấy là một cô gái có tướng mạo sáng rỡ, ngũ quan rõ ràng, nghe nói là thừa hưởng dòng máu châu Âu của bà ngoại, đôi mắt to sáng ngời thiêu đốt người khác, mái tóc uốn xoăn nhỏ, giữa hai hàng lông mày có thể thấy được thần thái sáng rỡ đầy sức sống của cô ấy.
 
Hôm nay Vinh Kiều mặc một chiếc váy kiểu Tây, nhìn thoáng qua đã thu hút ánh nhìn của người khác, lúc này cô ấy đã nhìn thấy Đường Tĩnh Vân, vẻ mặt rất vui vẻ, đôi mắt to ngập tràn ý cười, vừa đến đã ôm chầm lấy Đường Tĩnh Vân, cười tủm tỉm nói: "Đường Tiểu Vân! Một kỳ nghỉ hè không gặp, nhớ chết mất!"
 
Đường Tĩnh Vân cũng cười ha ha, cô ôm chặt lấy cô ấy, trong mắt Vinh Kiều, có lẽ chỉ mới qua một kỳ nghỉ hè, nhưng trong mắt cô giữa hai người đã trải qua hơn mười năm xuân thu, khi cô ấy quyết tâm tiến lên, cô đã quyết chí ngừng qua lại với cô ấy vì cô không định để Vinh Kiều thấy diện mạo xấu xí hèn mọn của mình.
 
Ôm chặt lấy người bạn thân thiết, cô chợt cảm thấy cuộc sống tràn đầy những điều tươi đẹp, tâm trạng tồi tệ khi gặp Đường Vũ San lúc trước cũng tan biến đi một nửa, "Đi, tôi mời cậu uống Starbucks!"
 
3: Sống như một con người
 
Cả hai đều là những cô gái xinh đẹp, một người rực rỡ tươi tắn, một người điềm tĩnh phóng khoáng đứng đó ôm chặt lấy nhau đã thu hút không ít sự chú ý của những du khách đi ngang qua, Đường Tĩnh Vân có chút vui mừng, may bây giờ chưa phải thời hiện đại, nếu không có khi bị người ta nhận thành đồng tính nữ cũng không biết chừng.
 
Vinh Kiều buông Đường Tĩnh Vân ra, vẻ mặt ngạc nhiên, "Chà! Chuyện gì thế này, Đường mỹ nhân keo kiệt vậy mà lại chủ động mở lời mời khách?" Nhìn bộ trang phục của cô ấy, cô ấy chậc chậc hai tiếng, đương nhiên là phát hiện ra quần áo trên người cô ấy tuy không nổi bật nhưng chắc chắn không phải hàng chợ, hơi tò mò, "Một kỳ nghỉ hè mà cậu phát tài hay trúng số vậy?" Nghĩ đến chuyện cô ấy đã mua điện thoại di động, trong lòng càng ngạc nhiên hơn.
 
Đường Tĩnh Vân cười khổ một tiếng, "Chuyện này dài lắm, đợi khi nào rảnh rỗi tôi sẽ kể cho cậu nghe, đều là những mối quan hệ lộn xộn của thế hệ trước, trước tiên đi ngồi uống nước đã".
 
Vinh Kiều gật đầu, nhìn thấy vẻ đắng chát khó tả trong mắt Đường Tĩnh Vân, đột nhiên cảm thấy người bạn thân này của mình dường như đã trưởng thành nhanh chóng trong kỳ nghỉ hè này, trong mắt cô ấy lắng đọng nhiều thứ mà cô ấy không hiểu, dường như cô ấy đã thấy nhiều ở người cha nổi tiếng của mình, cô ấy không phải là người không hiểu ý, nên không nói thêm gì nữa.
 
Hai người đi vào, Vinh Kiều còn kéo theo một chiếc vali, Đường Tĩnh Vân mỉm cười, gọi hai cốc cà phê, sau đó hỏi: "Cảm giác kỳ nghỉ này thế nào?"
 
"Không tốt chút nào!" Vinh Kiều phàn nàn không hài lòng, "Cha tôi cũng không biết có ý gì, nhất định bắt tôi phải thực tập trong công ty, cậu không biết đâu, mấy anh trai của tôi nhìn tôi bằng ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống tôi vậy!"
 
Đường Tĩnh Vân im lặng, cô biết đôi chút về hoàn cảnh gia đình của Vinh Kiều, cha cô là nhân vật nổi tiếng hàng đầu ở Cảng Đô, nhà họ Vinh cũng đã qua mấy thế hệ ở Cảng Đô, quan hệ rắc rối phức tạp, nhà họ Vinh là một gia tộc lớn trên đỉnh phồn vinh, những gia tộc như vậy quả nhiên không thể thiếu tranh đấu trong gia đình.
 
Cha cô là người tư tưởng cũ từng du học ở nước ngoài, khi còn chưa trở về Cảng Đô trong nhà đã cưới mấy bà vợ, lúc trở về đã làm thỏa thuận công nhận tất cả các hôn thú trước kia, đó cũng là lý do gia đình co ấy là một trong số ít những gia đình một chồng nhiều vợ hạnh phúc, sống trong một gia đình như vậy cuộc sống của Vinh Kiều đương nhiên không bình yên.
 
Mẹ cô ấy là người vợ nhỏ nhất của cha Vinh, cô ấy cũng được coi là đứa con gái cha Vinh có lúc tuổi già, cho nên ông rất cưng chiều, những người khác trong nhà đương nhiên không vừa mắt, nhà họ Vinh cũng từng có người thừa kế là nữ, vì vậy những người trong gia tộc đặc biệt kiêng dè Vinh Kiều, lần này cô đến công ty của cha Vinh thực tập đương nhiên bị vô số người coi là cái đinh trong mắt.
 
Cà phê nhanh chóng được mang lên, Đường Tĩnh Vân cho hai viên đường vào tách cà phê Blue Mountain của Vinh Kiều, đưa đến trước mặt cô, cười tươi nói: "Cho cậu thêm đường, như vậy sẽ không đắng nữa".
 
Vinh Kiều liếc cô một cái: "Như vậy thì mất hết hương vị cà phê rồi". Có điều cô ấy vẫn rất hài lòng nhận lấy uống một hớp, trong café đắng dương như còn mang chút vị ngọt, ngọt thấm vào trong lòng.
 
Đường Tĩnh Vân mỉm cười, cô không thích uống đồ kích thích nhưng không phải là không uống được, cô nhấp một ngụm cà phê đen trong cốc, vẻ mặt bình thản, chút đắng này sao sánh được với nỗi đắng trong lòng cô trước đây.
1: Gặp gỡ Lâm Minh
 
Nhìn Đường Tĩnh Vân trước mắt, Vinh Kiều đột nhiên cảm thấy khí chất của cô gái này đã thay đổi, cô không còn là thiếu nữ điềm đạm nhưng vẫn còn nét trẻ con lần đầu gặp mặt, thậm chí không thể gọi là thiếu nữ nữa, bởi vì mặc dù trên khuôn mặt cô vẫn còn nét trẻ con, nhưng đôi mắt kia lại bình tĩnh không gợn sóng, hoàn toàn không thấy được sự phấn chấn rạng rỡ lần đầu gặp, chỉ còn sự thâm trầm.
⬅ Trước Tiếp ➡