Nghĩ đến việc chỗ vàng này sắp thuộc về mình, Mặc Thiên hớn hở chạy về phòng, lôi ra một cái túi to.
Cô cười tươi, lúm hạt gạo trên má hiện rõ nét hạnh phúc.
Cô nhấc món đồ trang trí ngọc bích xuống, cẩn thận đặt lên bàn trà, rồi lấy ra dao, kéo và đủ loại dụng cụ khác.
Diệp Phi thấy vậy, lập tức đưa tay ngăn cô lại “Cô định làm gì?”
“Cạy vàng.” Mặc Thiên giơ dao lên.
Diệp Phi nhăn mặt, không biết phải nói gì.
Anh ta thật sự nghi ngờ đầu óc cô gái này có vấn đề, món đồ trang trí đẹp như vậy mà cô lại định tháo ra, giá trị của nó chẳng phải sẽ tụt dốc sao?
“Cậu chủ đã cho cô rồi, cứ mang cả đi. Chỉ lấy vàng thì không khác gì bỏ cả mâm bánh để nhặt một miếng nhỏ ”
“Nhưng tôi chỉ thích vàng.” Mặc Thiên phồng má, tỏ rõ vẻ không vui.
Hai người cứ đứng đó, ai cũng cố chấp với ý kiến của mình.
Lúc này, Kiều Hạ bước đến.
Anh đưa cho Mặc Thiên một bộ dụng cụ nhỏ hơn “Cạy đi.”
Diệp Phi “...” Cậu chủ, cậu thay đổi rồi, cậu không còn là người trước kia nữa...
Trước đây Kiều Hạ thà vứt bỏ tất cả, chứ không bao giờ để những món đồ quý giá của mình bị xước xát.
Thế mà bây giờ, anh lại tự tay đưa dụng cụ cho người khác để tháo món đồ mình quý trọng
Đây vẫn là cậu chủ của anh ta sao?
Chắc chắn bị bỏ bùa rồi.
Diệp Phi kinh ngạc nhìn hai người trước mặt.
Mặc Thiên vui vẻ nhận bộ dụng cụ, không khách sáo, bắt đầu tháo vàng.
Cô cẩn thận nạy từng mảng vàng, chậm rãi lột bỏ những hoa văn vàng mỏng manh. Vàng mềm và mỏng, khiến cô phải tập trung cao độ, không dám thở mạnh.
Mặc Thiên ngồi trên chiếc ghế nhỏ, kiên nhẫn làm việc.
Diệp Phi đứng bên cạnh, nhìn mà lo lắng đến toát mồ hôi. Sợ cô sẽ làm hỏng khối ngọc lớn này, khối ngọc dù không phải loại quá tốt, nhưng ít nhất có thể dùng để chế tạo nhiều vòng tay hay ngọc bội. Anh ta đi theo cậu chủ bao năm, những chuyện này anh ta đều hiểu rõ.
Anh ta liếc nhìn Kiều Hạ, thấy anh vẫn bình thản ngồi đó, ánh mắt nhẹ nhàng nhìn Mặc Thiên.
Diệp Phi bỗng thấy thương cảm cho viên ngọc bích. Vốn là báu vật của cậu chủ, giờ lại bị tháo dỡ bởi chính tay anh...
Có phải tình yêu thật sự sẽ tàn phai?
Diệp Phi cảm thấy tim mình lạnh dần.
Còn hai người kia, một người tháo, một người nhìn, cả hai đều thư thái.
Nếu Mặc Thiên không thỉnh thoảng cử động, chắc họ đã hóa thành bức tranh.
Một giờ mười lăm phút sau, Mặc Thiên cuối cùng cũng tháo xong số vàng mình muốn. Cô nâng niu đống vàng trong tay, chỉ vào viên ngọc bích “Cái này trả lại anh.”
Nghe vậy, Kiều Hạ khẽ mỉm cười, anh quay sang nhìn Diệp Phi “Của cậu đấy.”
Diệp Phi “...”
Không ngờ cuối cùng lại hời cho anh ta...
Viên ngọc dù bị tháo, vẫn có thể bán được ít nhất năm trăm nghìn.
Diệp Phi bỗng nhớ lại lời Mặc Thiên nói hôm qua.
Không phải cô bảo anh sẽ gặp vận xui sao?
Anh ta nghĩ gì nói đó “Cô Mặc, cô nói tôi sẽ gặp xui xẻo, nhưng tôi không những không xui, mà còn kiếm được món hời. Xem ra dự đoán của cô sai rồi.”
Có vàng trong tay, tâm trạng Mặc Thiên rất tốt, cô vui vẻ đáp “Đã nói xui thì sẽ xui, anh gấp gáp gì? Đây là lần đầu tiên tôi thấy có người nóng lòng muốn gặp xui xẻo như vậy.”
Diệp Phi “...”
Anh ta không cãi lại được, chỉ hừ lạnh, rồi ôm món đồ trang trí, bước lên lầụ
“Tôi lên phòng, hôm nay không ra ngoài, để xem tôi còn xui được kiểu gì.”
Diệp Phi vừa mới bước lên cầu thang thì hụt chân, loạng choạng hai bước.
May mà anh ta bám kịp lan can, giữ được thăng bằng nên không làm rơi món đồ trong tay.
Anh ta thở phào nhẹ nhõm. May quá, nếu rơi mất thì chẳng phải khiến cô nhóc kia được hả hê sao.
Anh ta tiếp tục lên lầu, cẩn thận hơn.
Nhưng có câu châm ngôn Lời không thể nói lung tung, tà không thể không tin.