⬅ Trước Tiếp ➡
Cố Bạch Dã càng không muốn lãng phí thêm thời gian.
Sau vài giây suy nghĩ, anh ta nghiến răng, quay ánh mắt đầy u ám về phía Mặc Thiên.
Cô nhóc này...
Tuy hơi khùng khùng, nhưng cũng có chút tài mọn về tà đạo...
Cố Bạch Dã đứng dậy, hất cằm về phía Mặc Thiên “Đi theo tôi.”
Nói xong, anh ta bước nhanh về phía khúc quanh của cầu thang.
Mặc Thiên nghe anh ta nói, nhưng chẳng vội, vẫn ôm cục vàng trong tay, lững thững theo sau như rùa bò.
Thấy Mặc Thiên cứ chậm rãi như thế, Cố Bạch Dã suýt phát nổ. Anh ta tức tốc lao tới, túm lấy tay áo cô, kéo mạnh về phía mình.
Cố Bạch Dã vào thẳng vấn đề “Nói đi, làm thế nào mới tìm được Phục Tuyết?”
Mặc Thiên đứng trước mặt anh ta, nhỏ bé hơn cả một cái đầu, trông như đứa trẻ con. Cố Bạch Dã thì đã lo đến mức hồn vía lên mây, còn Mặc Thiên thì thản nhiên như không “Tôi đã nói rồi, cô ấy không sao, thì chắc chắn sẽ không sao.”
Nghe cô lại nói mấy lời linh tinh huyền bí, Cố Bạch Dã suýt chút nữa thì vung tay tát cô một cái.
Nếu không phải thấy cô trông đáng thương, chắc chắn anh ta đã chẳng để cô ngang ngược đến thế
Cố Bạch Dã nén giận, giải thích “Hiện tại cảnh sát đang tìm Phục Tuyết. Nếu không tìm thấy, họ sẽ coi cô ấy là kẻ trốn tội. Đến lúc đó, cô sẽ hại chết cô ấy.”
“Thì cứ để cảnh sát tìm đi.” Mặc Thiên trả lời thản nhiên.
“...”
Cố Bạch Dã nghiến răng ken két, sắp phát điên.
Thà đấu với hổ còn hơn nói chuyện với cô nhóc ngốc nghếch này.
Chút kiên nhẫn còn sót lại của anh ta bị cô làm tiêu tán sạch.
“Ba triệu để cô tìm người.” Anh dùng đến “vũ khí” cuối cùng.
Nhà họ Cố luôn có truyền thống dùng tiền để giải quyết mọi việc.
Đáng tiếc, Mặc Thiên không hề quan tâm.
“Tôi chỉ thích vàng.” Cô nhóc ôm chặt cục vàng, dụi vào mặt đầy yêu thương.
“...”
Cố Bạch Dã trợn mắt ghét bỏ.
Ai có chút đầu óc cũng biết tiền có thể mua được mọi thứ.
Nhưng rõ ràng, cô nhóc này không có đầu óc.
Anh ta nhếch môi, nâng giá “Tìm thấy người, tôi sẽ đưa cho cô một trăm thỏi vàng.”
Mặc Thiên ngập ngừng.
Không ngập ngừng thì có lỗi với một trăm thỏi vàng...
Nhưng cô đã hứa với Phục Tuyết.
Cô siết chặt cục vàng trong tay, mãi mới thở dài “Tôi sẽ giúp anh giữ vợ, không để hai người ly hôn. Một trăm thỏi vàng.”
Nghe vậy, Cố Bạch Dã lập tức nổi đóa “CMN tôi cần cô giữ vợ giúp chắc? ”
Anh ta đã hết nhẫn nại, từng câu từng chữ của anh ta như đang chờ chực phát hỏa.
Mặc Thiên lập tức nghiêm mặt “Anh vừa nói bậy, xin lỗi đi.”
Cố Bạch Dã cười khẩy.
Bắt anh ta xin lỗi sao?
Cô nhóc này chắc nghĩ mình là nhân vật quan trọng lắm à.
Anh ta nhướn mày, gằn giọng “Cô có định tìm hay không?”
Giọng điệu đe dọa này, Mặc Thiên nghe ra ngay. Cô quay đầu đi, tỏ rõ thái độ không muốn quan tâm đến anh ta.
Cố Bạch Dã vốn đã bị thương ở đầu, giờ bị cô nhóc này chọc giận thêm, khiến máu nóng bốc lên đỉnh đầu, chỉ muốn phát hỏa.
Nhìn cái gáy bướng bỉnh của Mặc Thiên, anh ta hừ lạnh đầy khinh bỉ.
Bước qua cô, anh ta đi thẳng về phòng khách.
Cuộc đàm phán thất bại.
Anh ta cũng chẳng muốn xin xỏ cô nhóc này thêm nữa
Tất nhiên, anh ta không nhận ra thái độ vừa rồi của mình chẳng có vẻ gì là "xin xỏ" cả...
...
Cố Bạch Dã quay trở lại phòng khách, gọi hai người đi cùng, rồi đội mưa rời khỏi nhà họ Kiều, quay về thôn Đại Đạo đầy nguy hiểm.
Mặc Thiên ôm cục vàng, đứng ngẩn ra trước tường trong năm phút, rồi lững thững quay lại phòng khách.
Cô đến bên Kiều Hạ, hỏi một câu chẳng đầu chẳng đuôi “Cảnh sát tìm người, nếu không tìm thấy thì sao?”
Kiều Hạ cao hơn cô rất nhiều, nhưng khi cô đứng, anh ngồi, anh chỉ cần hơi ngẩng đầu là nhìn thẳng vào mắt cô.
Chỉ qua một câu hỏi, anh đã hiểu ý cô.
⬅ Trước Tiếp ➡