⬅ Trước Tiếp ➡
Sau khi hai vợ chồng buông hành lý rời đi, Tô Vân Thiều nhìn về phía cây xanh được đặt trên bàn học. Chậu thực vật mọng nước màu hồng nhạt tựa như một bông hoa sen đang nở. Phiến lá căng mọng đáng yêu lại tản ra một luồng khí màu đen mà người khác khó có thể nhìn thấy.
Loại khí này được gọi là âm khí, nếu người sống gặp phải, nhẹ thì đau đầu nhức óc, tinh thần uể oải, nặng thì bệnh tật quấn thân, thậm chí còn mất mạng.
Nó giống với âm khí mà Tô Vân Thiều đã nhìn thấy ở trong hoa viên khi mới vừa xuống xe. Người không nhìn thấy âm khí sẽ cảm thấy nơi này có chút lạnh, người nhạy cảm sẽ cảm thấy không thoải mái, còn ở trong mắt của thiên sư, từng đợt âm khí nhè nhẹ gần như bao phủ một nửa khu vườn ở trong sân này.
Hoa viên là nơi mẹ Tô thường xuyên lui tới, cho nên cô đã nghĩ rằng người mà đối phương đang muốn nhằm vào chính là mẹ Tô, không nghĩ tới cây xanh trong phòng của cô cũng có âm khí.
Dám làm càn trước mặt cô, vậy cũng đừng trách cô ra tay độc ác Ánh mắt của Tô Vân Thiều trở nên lạnh lùng, một tay bóp tan luồng âm khí kia, sau đó đeo ba lô đi xuống dưới lầụ
Mà trong phòng khách, mẹ Tô đang giúp ba Tô thắt cà vạt. Tô Vân Thiều nói với bọn họ “Ba, mẹ, con muốn đi ra ngoài mua chút đồ.”
Mẹ Tô “Con có muốn mẹ đi cùng con không?”
“Không cần, con gọi taxi là được rồi.” Thứ mà Tô Vân Thiều muốn mua chính là chu sa và giấy bùa, sao cô dám mang theo mẹ Tô cùng đi chứ?
Vừa nghe cô nói vậy, mẹ Tô đành nuốt lại câu nói “Để mẹ bảo ba đưa con đi” vào bụng. Nhìn theo bóng dáng cô khuất dần, mẹ Tô thở dài nói “Đứa nhỏ này có chút lạnh nhạt.”
Nhưng ba Tô lại cảm thấy việc này chẳng có gì lạ. Nếu Tô Vân Thiều chấp nhận mọi thứ quá nhanh, ngược lại sẽ khiến cho ông cảm thấy không thích hợp.
“Con bé đã 17 tuổi, đột nhiên có người tìm tới cửa nói là ba mẹ ruột của nó, nó cũng chẳng thể chấp nhận mọi chuyện nhanh như vậy. Cứ từ từ, bà cũng đừng gấp.”
Mẹ Tô sửa sang lại cà vạt “Được rồi, ông đi làm đi, nhớ lái xe cẩn thận.”
Một giờ sau, Tô Vân Thiều đã ngồi xe đi tới phố đồ cổ. Dưới ảnh hưởng của ánh sáng khoa học thuộc chủ nghĩa xã hội và vô số kẻ lừa đảo, người tin vào các thủ đoạn của Huyền môn đã ít càng thêm ít hơn, việc làm ăn cũng trở nên khó khăn.
Cửa hàng này không mở ở nơi góc phố hẻo lánh mà đường đường chính chính bày bán đồ cổ, trên giá gỗ bày đầy những loại đồ đồng, ngọc khí, đồ sứ nhưng không thấy bóng dáng của bùa giấy và chu sa.
Tô Vân Thiều đi đến trước quầy, một tay chắp sau lưng, môt tay gập ngón trỏ gõ lên mặt bàn ba lần “Bùa vàng, chu sa, tiền giấy, nhang đỏ…” Cô liên tiếp nói ra những đồ vật mà mình muốn mua.
Ông chủ là một người đàn ông trung niên đeo mắt kính “Có ba loại là thượng phẩm, trung phẩm, hạ phẩm, cô muốn loại nào?”
Sau khi Tô Vân Thiều hỏi giá tiền của ba loại, bèn quyết định mua mỗi loại một ít, sau đó cô cất hết mấy thứ đồ này vào trong túi đen mà ông chủ đưa cho. Bởi vì trên người đang mang theo nhiều đồ, cô cũng không muốn tiếp tục lắc lư ở bên ngoài nữa.
Cô chuẩn bị rời khỏi phố cổ, gọi xe trở về nhà. Nhưng chưa đi được mấy bước liền gặp phải một người đàn ông mặc đạo bào đang đi đến “Cô bé, cháu có muốn xem bói không?”
“Không xem.” Tô Vân Thiều đi nhanh về phía trước.
Người đàn ông mặc đạo bào vẫn lẽo đẽo đi theo ở sau lưng “Vậy xem nhân duyên đi, có thể biết một nửa kia của mình khi nào mới xuất hiện.”
Tô Vân Thiều dùng biểu cảm thờ ơ nhìn ông ta, trong ánh mắt có chút lên án “Ông muốn xúi dục trẻ vị thành niên yêu sớm?”
⬅ Trước Tiếp ➡