Trước mắt bao nhiêu người của công chúng mà lấy bùa vàng để cứu người, Tô Vân Thiều cho rằng mình sẽ bị cử báo vì tội tuyên truyền mê tín dị đoan, bị cảnh sát gọi đi giáo dục lại, nói không chừng còn bị mời giáo viên và phụ huynh tới.
Không ngờ rằng…… Hai ngày trôi qua vẫn không có chuyện gì xảy ra.
Chuyện xảy ra vào buổi tối hôm đó tựa như một nắm tro bụi, gió thổi qua liền biến mất không còn dấu vết.
Nhưng so với chuyện này, thứ làm cho Tô Vân Thiều càng đau đầu hơn chính là bốn người Tần Giản.
Ngoại trừ Bách Tinh Thần theo thuyết vô thần, ba người còn lại rất khao khát muốn tìm hiểu về ma quỷ, bất cứ khi nào có thời gian rảnh bọn họ đều hỏi cô bề chuyện ma quỷ.
Tiểu thuyết và phim truyền hình như “Liêu Trai Chí Dị”, “Thiên sư Chung Quỳ” đã trở thành sở thích của ba người đó, đi học cũng đem điện thoại giấu ở sau chồng sách, tan học thì thoải mái xem phim, ăn cơm cũng không rời mắt, họ hết sức hết lòng đắm chìm trong đó.
Cũng may ba đứa nhóc này còn hiểu được chính mình, lại quá mức đam mê phim, sách, cũng không có ỷ vào sự bảo vệ của bùa bình an mà chạy lung tung đi tìm chỗ chết.
Miễn là bọn họ không làm điều gì trái với pháp luật hay gây ra nguy hiểm tới tính mạng, Tô Vân Thiều sẽ không quan tâm đến bọn họ.
Cô đã tìm được một tổ chức từ thiện đáng tin cậy, quyên góp một nửa số tiền bán bùa bình an, còn một nửa còn lại cộng với số tiền mà Tô Y Y và ba Tô cho, cô đã mua bốn miếng ngọc nhỏ.
Người trong nhà không biết cô là thiên sư, cô cũng không nghĩ ra lý do gì để khiến người nhà vốn không tin vào phong thuỷ, chuyện huyền học mà đeo bùa bình an ở bên người, cho nên cô muốn làm bùa bằng ngọc ngọc phù cho bọn họ.
Sức chịu đựng của ngọc tốt hơn bùa thường, nhưng cũng tốn thời gian và công sức nhiều hơn.
Tô Vân Thiều chỉ mất vài giây là có thể vẽ ra một lá bùa bình an, nhưng để làm được bùa bằng ngọc thì phải mất đến hai tiếng đồng hồ.
Vì thế, hai ngày này vừa tan học cô liền về nhà và không ra khỏi cửa.
Mẹ Tô mới đầu còn vui mừng vì con gái sẽ không về nhà muộn, hiện giờ lại lo lắng có phải con gái đang giận dỗi với bạn học, kết quả bà vừa gõ cửa đã phát hiện Tô Vân Thiều đang ở trong phòng tắm mà điêu khắc, thế là vội vàng kéo cô ra vườn hoa.
Ngoài vườn hoa có bàn ghế, cũng có vòi nước, chẳng phải tốt hơn so với trong phòng tắm hay sao?
Mẹ Tô cũng không hỏi con gái mình đang làm gì, bà chỉ nghĩ đó là một sở thích.
Ba Tô đi sớm về trễ, lúc ông về đến nhà thì Tô Vân Thiều đã trở về phòng, Tô Húc Dương lại ở tại ký túc xá của trường cho nên ba người bọn họ đều không biết chuyện gì.
Bởi vì Tô Y Y luôn để ý đến cô, sau khi phát hiện Tô Vân Thiều đang điêu khắc những hoa văn quá mức phức tạp và tinh tế, liền tò mò hỏi “Chị đang làm cái gì vậy?” Còn khắc một lúc bốn cái, cũng không sợ mệt chết sao.
“Tặng người.” Tô Vân Thiều trả lời.
Mẹ Tô đưa trái cây cho hai cô con gái, vừa lúc nghe thấy hai từ này, “Vân Vân có bạn trai à?”
Tô Vân Thiều “……”
Tô Y Y “……”
Hai chị em liếc nhau, cùng thở dài.
Tô Vân Thiều “Mẹ, mẹ cảm thấy con có thể một chân đạp được bốn thuyền à?”
Tô Y Y “Cá đã ở trong ao làm sao đáng được chăm sóc cẩn thận như vậy?”
“Cũng đúng.” Mẹ Tô gật đầu, “Tốn nhiều thời gian và sức lực như vậy để làm đồ vật thì nhất định phải tặng cho con cá mà mình thích nhất, những con cá khác thì tuỳ tiện bỏ chút tiền mua quà tặng là được rồi.”
Tô Vân Thiều ???
Thực là, cô cảm thấy Tô Y Y mới là con gái ruột của mẹ Tô mới phải.
Tô Y Y “Cho bốn người bạn của chị phải không?”