⬅ Trước Tiếp ➡
Không lâu sau người giấy nhỏ lại chui qua khe cửa đi ra ngoài. Không bao lâu, căn phòng của Tô Y Y ở cách vách cũng có một người giấy nhỏ chui ra. Hai người giấy nhỏ chui vào trong phòng của Tô Vân Thiều theo khe cửa, ngoan ngoãn nhảy vào lòng bàn tay của cô, chúng lắc lư cái đầu nhỏ, tỏ vẻ không thu hoạch được gì.
Không bao lâu, lại có thêm một người giấy nhỏ khác bò vào từ cửa sổ, lắc trái gật phải, dáng vẻ còn rất kích động.
Điều này khiến Tô Vân Thiều tò mò, cả nhà họ Tô gồm có năm người, vì sao chỉ có phòng ba mẹ và phòng của cô là có âm khí? Ba người bọn họ đã đắc tội với ai?
Hơn một giờ sáng, Tô Húc Dương vuốt vuốt cái bụng đói meo rón rén đi xuống lầụ Đối diện phía nam phòng khách có một ô cửa sổ gần sát đất, đi thẳng ra bên ngoài chính là hoa viên được mẹ Tô cẩn thận chăm sóc, nơi này đón được rất nhiều ánh sáng, phong cảnh rất đẹp.
Người trong nhà đều đã ngủ, cho nên anh cũng không dám gây ra tiếng động lớn, cứ kiễng mũi chân mà đi, kết quả vừa xuống lầu đã nhìn thấy có một người đang ngồi xổm trong hoa viên.
Tên trộm kia từ đâu ra, dám đến nhà anh trộm đồ?
Tô Húc Dương xắn ngay tay áo, chuẩn bị cho người này biết tay. Anh nhẹ nhàng đi qua, còn thuận tay cầm lấy bình hoa đang đặt trong phòng khách, trong đầu đã nghĩ đến cảnh tượng tên trộm kia bị anh đập đến mức đầu nở đầy hoa, quỳ xuống khóc lóc xin tha mạng.
Giây tiếp theo, tên trộm kia đứng lên. Dưới ánh sáng của ánh trăng cùng đèn đường chiếu rọi, lộ ra một gương mặt, mà gương mặt đó chính là của cô em gái ruột mới gặp mặt lần đầu trong bữa cơm tối.
Tô Húc Dương ???
Em gái, em đang làm gì vậy? Hơn nửa đêm không ngủ, lại lén lút chạy tới hoa viên, khẳng định là có vấn đề
Anh tiếp tục quan sát, phát hiện Tô Vân Thiều đã cất đồ vào trong túi, cũng không đi cửa chính, dùng một tay vịn hàng rào cao hơn một mét, cả người thuận thế mà nhảy ra ngoài.
Tư thế thật xinh đẹp ánh mắt của Tô Húc Dương phát ra ánh sáng rực rỡ. Chờ anh bỏ bình hoa xuống, đi giày chạy ra ngoài, bên ngoài sớm đã không còn bóng dáng.
Anh đành quay lại hoa viên kiểm tra chỗ vừa nãy. Nơi đó là một góc tương đối khuất, hoa cũng đã được trồng lại, bùn đất cũng bị đè xuống, chẳng khác mấy so với lúc đầụ
Nhưng nếu so sánh với đám đất xung quanh, quả thật đã lõm xuống một chút. Giống như bên dưới đã bị đào đi thứ gì đó, mà tạm thời vẫn chưa tìm được bùn đất để bù vào.
Cho nên…… Nơi này rốt cục có thứ gì? Đây là ngày đầu tiên Tô Vân Thiều về nhà, tại sao em ấy lại biết nơi này có thứ gì đó, mà anh thì lại không biết?
Sáng sớm hôm sau, Tô Vân Thiều vừa xuống lầu liền nhìn thấy Tô Húc Dương đang ngơ ngác ngồi ở nhà ăn, giống như đang mất hồn.
“Chào buổi sáng.”
“Chào buổi sáng.” Tô Húc Dương đang quay mặt về phía cửa, theo bản năng mà quay đầu lại. Chờ tới khi nhận ra người nói chuyện là ai, lập tức đứng bật dậy, ngạc nhiên nhìn Tô Vân Thiều đang từ lầu hai đi xuống, nhìn đi nhìn lại cũng chẳng thấy chút động tĩnh nào từ cổng lớn.
“Tại sao em…… lúc nào em…… ở nhà?”
Chỉ một câu nói nhưng phải đổi tới ba lần, nếu không phải Tô Vân Thiều nhớ rõ tối qua Tô Húc Dương nói chuyện điện thoại với người khác rất rành mạch, cô còn tưởng rằng anh có tật nói lắp.
Cô khẽ “ừ” một tiếng, nhìn thấy tơ máu và quầng thâm dưới mắt của anh, còn trên bàn thì có hai hộp mì ăn liền thì nhắc nhở nói “…… Thức đêm không tốt cho sức khỏe.”
Tô Húc Dương bực mình, em cho rằng người anh trai này đã vì ai mà thức đêm đến mức làm ảnh hưởng đến sức khỏe?
⬅ Trước Tiếp ➡