Tiếp ➡

Bệnh viện, trong phòng bệnh.
Trên giường là một cô gái có ngũ quan xinh đẹp tinh tế đang nằm.
Cô nhắm mắt lại, sắc mặt tái nhợt tiều tụy, giữa chân mày khẽ nhíu, có lẽ do không khỏe.
“Cậu Phó, dạo gần đây cô Khương lấy máu quá thường xuyên, đây là chỉ số cơ thể hôm nay chúng tôi kiểm tra, cho thấy cô ấy đã bị thiếu máu nghiêm trọng.”
“Hay là cho cô ấy nghỉ ngơi dưỡng sức một thời gian rồi hãy...”
Bác sĩ nhìn gương mặt trắng bệch đến không còn chút máu của cô gái nằm trên giường, ánh mắt lộ rõ vẻ xót xa.
Sofa bên cạnh.
Phó Cẩn Ngôn mặc âu phục cao cấp, đeo kính gọng vàng. Ngũ quan góc cạnh điển trai, biểu cảm lạnh lùng.
Đôi mắt sắc lạnh sau cặp kính không mang theo chút nhiệt độ hay cảm xúc.
Giọng anh ta thản nhiên “Thiếu máu nặng thì chết à?”
Bác sĩ sững người “Cũng... không đến mức đó.”
“Ừ, vậy tiếp tục rút đi.” Tay Phó Cẩn Ngôn đặt trên tay vịn sofa rút lại, anh ta đứng dậy, không buồn liếc nhìn cô gái trên giường một cái, xoay người bước ra khỏi phòng.
Chỉ còn bác sĩ và y tá đưa mắt nhìn nhaụ
Y tá ánh mắt đầy thương cảm “Chủ nhiệm Triệu, vẫn rút tiếp sao?”
Chủ nhiệm Triệu thở dài, cũng đầy vẻ thương xót “Tiếp tục đi, đổi sang tay kia thử xem.”
Y tá gật đầu, đang định đưa tay rút ống truyền thì một bàn tay lạnh ngắt đè lên tay cô.
Cô ấy giật mình, cúi đầu nhìn xuống, đập vào mắt là một đôi mắt đen láy, ngập sương mù và lạnh lẽo như kiếm bén.
Cô gái đang hôn mê không biết đã tỉnh lại từ lúc nào.
Ánh mắt cô lạnh nhạt, gương mặt tái nhợt đầy hờ hững. Cô giơ tay rút phăng ống truyền máu trên cánh tay ra, động tác thô bạo khiến vết thương lập tức rỉ máu, chảy xuống cánh tay rồi nhỏ từng giọt lên ga trải giường trắng toát.
Nhưng cô chẳng hề để tâm, cũng không thấy đau, chỉ cầm lấy điện thoại đặt bên giường, xuống giường rồi đi thẳng ra cửa.
“Cô Khương, cô định đi đâu vậy?” Y tá thấy sắp rời khỏi phòng bệnh, vội chạy tới chặn lại.
Khương Nguyễn Nịnh chậm rãi quay đầụ
Cô liếm đôi môi khô nứt, vị tanh mằn mặn của máu dính trên đầu lưỡi khiến cái đầu đang lơ mơ của cô lập tức tỉnh táo lại.
Cô nghiêng đầu, khóe môi kéo lên một nụ cười kỳ dị “Giết người phóng hỏa, đi cùng không?”
Y tá trừng mắt kinh ngạc.
Rời khỏi phòng bệnh, Khương Nguyễn Nịnh đi thẳng đến thang máy và lên tầng 7.
Tầng 7 là khu VIP, giá gấp gần mười lần phòng thường.
Phòng 303.
Từ khe cửa truyền ra giọng phụ nữ nức nở, yếu ớt.
“Anh Cẩn Ngôn, em thật sự rất sợ. Em không muốn chết, em không nỡ rời xa anh.”
“Ấu Vi, đừng sợ, em sẽ không sao đâụ Anh đã hỏi bác sĩ rồi, chỉ cần có nguồn máu ổn định, hai tháng thay máu một lần thì cơ thể em sẽ khỏe mạnh như người bình thường.”
“Nhưng mà...” Cô gái ngập ngừng vài giây rồi mới cất lời “Khương Nguyễn Nịnh có bằng lòng không? Bác sĩ nói nếu phải hiến máu lâu dài, sức khỏe của cô ấy sẽ bị ảnh hưởng nghiêm trọng.”
“Anh đã hỏi bác sĩ rồi, không chết được đâụ”
Giọng của Phó Cẩn Ngôn lạnh lẽo “Huống hồ nếu không phải vì nhóm máu đặc biệt của em thì mấy loại máu bẩn thỉu hèn hạ kia vốn không xứng chảy trong người em.”
“Được hiến máu cho em là vinh hạnh của cô ta.”
“Rầm ” Một tiếng động lớn vang lên, cửa phòng bệnh bị ai đó đá tung.
Cuộc trò chuyện trong phòng lập tức ngưng bặt.


Tiếp ➡