⬅ Trước Tiếp ➡

Cô ấy ngây người vài giây rồi xúc động nói “Đúng vậy, quẻ này không phải tôi xem cho bản thân. Tôi muốn nhờ đại sư xem giúp, em gái tôi rốt cuộc đang ở đâu, bây giờ có an toàn không.”
Nói đến đây, như chợt nghĩ tới điều gì, nước mắt cô ấy lại rơi lã chã “Em gái tôi là sinh viên năm nhất của học viện Sư phạm Giang Thành. Một tuần trước, nhà trường gọi điện cho gia đình báo rằng em tôi rời khỏi trường vào cuối tuần rồi đến giờ vẫn chưa quay lại.”
“Gia đình liên lạc mãi không được, nên đã báo cảnh sát. Cảnh sát trích xuất camera, thấy em tôi sau khi rời khỏi trường thì lên xe buýt đến vùng ngoại ô. Sau khi xuống xe, em ấy đi vào một khu rừng nhỏ, rồi camera không bắt được hình ảnh nữa.”
“Cảnh sát đã tìm kiếm khu rừng đó nhiều lần, nhưng vẫn không tìm thấy tung tích em tôi.”
Tôi xỉu, chuyện này chẳng phải giống vụ án hình sự sao?
Ngoại ô, rừng cây, nữ sinh đại học trẻ, đi một mình, nghe là thấy mùi án mạng rồi đó Xin lỗi nếu nói khó nghe, nhưng tôi nghĩ cô em kia chắc là... không ổn rồi.
Tôi cũng thấy vậy, chắc là gặp chuyện chẳng lành rồi. Không thì một người đang sống sờ sờ, tự nhiên biến mất cả tuần, điện thoại cũng không liên lạc được, chắc chắn có vấn đề
Chỉ mình tôi thắc mắc là tại sao em gái lại tới vùng ngoại ô rồi vào rừng làm gì hả? Có phải có người hẹn em ấy ra đó không? Có thể lần theo manh mối này để điều tra không?
Dương Tiểu Ni nhìn thấy những bình luận đó.
Tim cô ấy như bị xé toạc ra một vết lớn.
Cô ấy đâu phải không nghĩ tới khả năng em gái mình có thể đã gặp chuyện.
Nhưng... còn người sống phải thấy người, chết phải thấy xác. Khi chưa tìm được em, trong lòng cô ấy vẫn còn giữ một tia hy vọng, không muốn đối mặt với khả năng tồi tệ nhất ấy.
Giọng cô ấy khàn đặc “Tôi cũng không biết vì sao em tôi lại tới đó. Cảnh sát đã kiểm tra tin nhắn rồi, không có ai hẹn em ấy cả, là em ấy tự ý đi.”
Khương Nguyễn Nịnh không nhìn bình luận, cũng không an ủi Dương Tiểu Ni, giọng cô vẫn nhàn nhạt, không mang theo cảm xúc gì “Cô có ảnh của em gái không?”
Dương Tiểu Ni đã chờ trong phòng livestream được một lúc rồi.
Cô biết Khương Nguyễn Nịnh là người xem tướng đoán mệnh, lập tức cúi đầu, mở album trong điện thoại ra tìm “Có, tôi tìm ngay đây.”
Dương Tiểu Ni nhanh chóng lục ra một tấm ảnh.
Cô gửi bức ảnh đó lên phòng livestream.
“Đại sư, tôi gửi ảnh trong phần bình luận rồi. Cô gái mặc áo vàng là em gái tôi, cô xem được không?”
Khương Nguyễn Nịnh mở ảnh ra xem.
Cô gái mặc áo vàng trông rất giống Dương Tiểu Ni, chỉ là ánh mắt dịu dàng hơn, trên mặt đúng là có vài phần u ám, nhưng vẫn chưa đến mức tận số.
Cô bấm ngón tay tính toán một lát, nhanh chóng kết luận “Em gái cô hiện đang ở trong rừng nhỏ, vẫn còn sống.”
Câu nói thẳng thắn, dứt khoát.
Vì lúc trước thấy rất nhiều người trong phòng bình luận đoán rằng Dương Tiểu Vy đã gặp chuyện chẳng lành, nên cô nói “vẫn còn sống” là để Dương Tiểu Ni yên tâm trước.
Dương Tiểu Ni lập tức xúc động đến mức toàn thân run rẩy, mắt mở to, vui mừng tột độ “Đại sư, thật... thật ạ? Em gái tôi... thật sự còn sống sao?”
Hả? Nhưng cảnh sát chẳng phải đã tìm kỹ khu rừng đó rồi sao?


⬅ Trước Tiếp ➡