⬅ Trước Tiếp ➡

Một tháng trước, vợ của Trình Liên Kiệt do suy tim mà ngất xỉu, được đưa vào bệnh viện. Theo tình trạng khi đó, nếu không phẫu thuật thì cùng lắm cũng chỉ sống thêm được ba đến năm ngày.
Rõ ràng là bệnh viện đã giúp vợ ông ta kéo dài sự sống.
Vậy mà giờ lại bị nói thành lang băm hại người.
Bác sĩ bọn họ thật sự quá thảm.
Một ngày làm việc mệt nhoài, cuối cùng lại chẳng được bệnh nhân thấu hiểụ
Viện trưởng Trần vặn nắp bình giữ nhiệt, uống một ngụm trà câu kỷ tử và táo đỏ vừa pha, bỗng tay run lên, nước trà văng ra ngoài, làm ướt cả tờ hồ sơ bệnh án trên bàn.
Sắc mặt ông ấy lập tức trắng bệch đi vài phần.
Bác sĩ trẻ thấy sắc mặt ông khác thường, vội lo lắng hỏi “Viện trưởng, ông sao vậy?”
Viện trưởng Trần nhìn chằm chằm vào tờ bệnh án bị ướt, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu nhìn bác sĩ trẻ, giọng có chút run rẩy “Lâm Anh Liên chết rồi sao?”
“Đúng vậy.” Bác sĩ trẻ gật đầu, rồi bỗng như chợt nhớ ra điều gì, trừng lớn mắt nói “Viện trưởng, sáng nay cô gái cứu ông Hoắc ở trước cổng bệnh viện hình như đã nói, vợ của Trình Liên Kiệt sẽ chết vì suy tim vào hôm nay, anh ta sẽ cho rằng là do ông mổ không tốt nên đã hại chết vợ mình, sau đó sẽ đến bệnh viện tìm ông báo thù vào ba giờ chiều, mang theo dao.”
“Chẳng lẽ, cô gái đó không phải kẻ lừa đảo, mà thật sự có thể tiên đoán được những chuyện này ”
Viện trưởng Trần siết chặt bình giữ nhiệt, trong lòng như có từng đợt sóng dữ cuộn trào, mặt trắng bệch, rất lâu không thốt nên lời.
Ngay lúc nãy, ông cũng vừa chợt nhớ ra chuyện đó
Mấy tiếng trước.
Cô gái trẻ đó đã dự đoán cái chết của Lâm Anh Liên.
Nhưng khi ấy ông chẳng mấy để tâm, còn nghĩ cô bé đó có vấn đề thần kinh, đang nói năng linh tinh.
Kết quả là Lâm Anh Liên thật sự đã chết.
Người mà ông luôn nghĩ là giáo sư đại học nho nhã đàng hoàng, tuyệt đối không làm chuyện quá khích Trình Liên Kiệt vậy mà lại ra tay đánh bác sĩ.
Nếu như cô gái đó không phải đang nói linh tinh, nếu như tất cả những lời tiên đoán của cô đều là sự thật...
Trán viện trưởng Trần lập tức rịn đầy mồ hôi lạnh, sắc mặt lại càng trắng hơn.
“Bây giờ mấy giờ rồi?” Ông run giọng hỏi bác sĩ trẻ.
Bác sĩ trẻ vội lấy điện thoại kiểm tra giờ, sắc mặt cũng thay đổi “Hai giờ năm mươi.”
Cô gái đó tiên đoán là ba giờ chiều
Cô nói Trình Liên Kiệt sẽ mang theo một con dao bổ dưa giấu trong chiếc ba lô leo núi màu đen đến bệnh viện tìm ông.
“Mau thông báo cho đội an ninh bệnh viện ” Giọng viện trưởng Trần run đến mức như muốn vỡ ra “Trình Liên Kiệt sẽ đến vào ba giờ, thấy anh ta lập tức ngăn lại ”
“Nếu anh ta đeo ba lô leo núi màu đen thì nhất định phải tịch thu ngay, bên trong có thể có dao.”
“Nhất định không được để anh ta vào trong bệnh viện ”
Trình Liên Kiệt bước xuống taxi.
Ông ta cúi đầu nhìn chiếc ba lô leo núi màu đen trong tay, đôi mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm vào tòa nhà khám bệnh của bệnh viện, ánh mắt tràn đầy sát khí.
“Chết tiệt, lang băm đáng chết, Anh Liên, em yên tâm, tên lang băm hại chết em sẽ sớm xuống địa ngục thôi ”
Nói xong, ông ta đeo ba lô lên lưng, từng bước tiến về phía bệnh viện.


⬅ Trước Tiếp ➡