Nghiêm Minh ngớ người vài giây rồi mới kịp phản ứng, vội vàng nói “Cô gái sáng nay cứu anh tên là Khương Nguyễn Nịnh, 22 tuổi, là con gái Chủ tịch Tập đoàn Viễn Đông, ông Khương Quốc Đống.”
“Hôm nay cô ấy đến bệnh viện là để hiến máụ”
Hoắc Trầm nheo mắt “Hiến máu?”
“Đúng vậy, bạn trai cô ấy đưa cô ấy đến. Nghe nói trong nhà bạn trai có người cần thay máu, vì nhóm máu khá hiếm nên chỉ có máu của cô ấy là phù hợp. Thế nên cách một khoảng thời gian, cô ấy lại đến viện hiến máụ”
Tất cả những điều này là các bác sĩ trong viện kể lại cho anh ta.
Nghiêm Minh nghĩ, bảo sao sáng nay thấy cô ấy trông xanh xao, gương mặt không chút huyết sắc.
Mỗi tháng đều phải hiến máu cho người nhà của bạn trai, hơn nữa còn hiến với lượng lớn, thể trạng người bình thường làm sao chịu nổi.
Hoắc Trầm nghe xong, im lặng một lúc, nét mặt vẫn không có nhiều thay đổi.
“Anh Hoắc, còn một chuyện nữa...” Nghiêm Minh ra vẻ muốn nói lại thôi.
Hoắc Trầm ngẩng đầu “Có gì thì nói thẳng.”
Nghiêm Minh do dự rồi tiếp tục “Chiều nay bệnh viện xảy ra một chuyện, có người nhà một bệnh nhân bị lên cơn đau tim rồi qua đời. Gia đình bệnh nhân cho rằng là do bác sĩ phẫu thuật không thành công.”
“Người nhà bệnh nhân đó đã mang theo một con dao rọc dưa hấu đến bệnh viện, định làm liềụ May mà bị phát hiện sớm, ông ta còn chưa kịp vào trong viện thì đã bị đội bảo vệ khống chế.”
“Anh Hoắc, anh còn nhớ sáng nay cô Khương từng tiên đoán rằng ba giờ chiều sẽ có người nhà bệnh nhân mang dao đến viện không?”
“Thời gian người đó xuất hiện hoàn toàn trùng khớp với lời tiên đoán của cô Khương. Đúng ba giờ, ông ta đeo balo leo núi màu đen, con dao giấu trong balo.”
“Hơn nữa mục tiêu của ông ta chính là viện trưởng Trần.”
“Mọi tình tiết đều khớp với lời tiên đoán của cô Khương. Cả tai nạn lúc sáng anh gặp, cô ấy cũng nói là do tà khí gây ra.”
Nghiêm Minh tạm dừng một chút, thấy sắc mặt Hoắc Trầm không có nhiều biến chuyển, mới dám tiếp tục “Anh Hoắc, có thể cô Khương thật sự là một cao nhân. Cô Thư Đình vẫn đang hôn mê không tỉnh, bệnh viện đã kiểm tra tất cả các chỉ số nhưng không tìm ra nguyên nhân, liệu có phải cũng là...”
Hoắc Trầm cúi mắt, nhìn về phía cô gái đang nằm trên giường bệnh.
Cô gái tầm mười lăm, mười sáu tuổi, đang ở cái tuổi đẹp nhất của đời người, vậy mà gương mặt lại chẳng có chút sức sống nào, tái nhợt đến mức không còn chút máu, chỉ trong nửa tháng mà đã gầy rộc đi trông thấy.
Lúc này cô ấy nhắm nghiền mắt, nằm im như tượng, nếu không nhìn kỹ vẫn còn hơi thở phập phồng ở ngực, người ta sẽ tưởng cô đã lìa đời.
Xưa nay Hoắc Trầm chưa từng tin vào chuyện ma quỷ thần thánh.
Nhưng lúc này, trong lòng anh bỗng có chút lung lay.
Lúc anh năm tuổi đã bất ngờ mắc một căn bệnh lạ, giống y như tình trạng của Hoắc Thư Đình hiện giờ đột nhiên hôn mê, không rõ nguyên nhân, nằm trong viện cả tháng trời vẫn không tỉnh lại.
Ông cụ Hoắc đã tìm mời vô số danh y, cả trong và ngoài nước, khám khắp các bệnh viện lớn nhỏ nhưng đều vô ích.
Khi mọi phương pháp đều vô vọng, vào thời điểm tuyệt vọng nhất, có một vị cao tăng đi khất thực đến trước nhà họ Hoắc, nói rằng có thể chữa khỏi căn bệnh quái gở ấy.