Vừa bước vào hẻm, cô đã thấy khắp nơi treo biển hiệu các cửa tiệm, muôn hình muôn vẻ, đủ màu sắc rực rỡ, tạo thành một khung cảnh rất đặc trưng và bắt mắt.
Khu phố cũ là một điểm du lịch của Giang Thành, con hẻm có tên hẻm Xuân Lý này giờ đang rất đông, phần lớn là khách du lịch từ nơi khác đến tham quan, check in.
Khương Nguyễn Nịnh đi gần hết con hẻm thì cuối cùng cũng nhìn thấy cửa tiệm mà cô đang tìm.
BTrên tấm biển treo trước cửa tiệm là bốn chữ đỏ to “Chuyển vận kết duyên”.
Vừa bước vào bên trong, Khương Nguyễn Nịnh thấy tiệm khá đông người, phần lớn là giới trẻ. Trong tiệm bày đủ loại vật phẩm cầu may vòng cổ, vòng tay, nhẫn, đồ phong thủy, cả mấy lá bùa may mắn các kiểụ
Cô chẳng mấy quan tâm đến mấy món đồ trưng bày bên ngoài, đi thẳng đến quầy thu ngân rồi hỏi người chủ tiệm đang đứng phía sau quầy “Chào ông, cho hỏi ở đây có bán bùa giấy, bút lông và chu sa không?”
Chủ tiệm là một người đàn ông trung niên hơn bốn mươi tuổi, đang gục bên quầy chơi điện thoại. Ông ta chẳng buồn ngẩng đầu lên mà trả lời luôn “Có, cô cần bao nhiêu?”
Khương Nguyễn Nịnh nghĩ một chút “Bùa giấy năm mươi tờ, chu sa năm trăm gram.”
Sau này cô chắc sẽ dùng thường xuyên, thôi thì mua nhiều một lần luôn cho tiện.
Ông chủ buông điện thoại xuống, ngẩng đầu nhìn qua một cái, thấy trước mặt là một cô gái trẻ trung xinh xắn, không khỏi sửng sốt.
Khách nữ trẻ tuổi đến tiệm ông thường chỉ mua mấy món vòng tay vòng cổ cầu đào hoa hay cầu tài.
“Cô gái trẻ, mua nhiều bùa giấy với chu sa thế, nhà cô có người làm Xuất Mã Tiên à?” Ông ta tò mò hỏi.
“Không, tôi mua để...”
Khương Nguyễn Nịnh mỉm cười nhè nhẹ “Tôi dùng để vẽ bùa.”
Ông chủ lại sững người vài giây, sau đó nhìn cô từ đầu đến chân rồi phá lên cười “Cô còn biết vẽ bùa nữa hả? Bùa gì cơ, đừng nói là bùa bắt ma nha?”
“Đúng thế.” Khương Nguyễn Nịnh gật đầụ “Dùng để bắt ma.”
Ông chủ tưởng cô đùa, không mấy để tâm, lại phá lên cười khoái chí “Cô gái, cô đang chọc tôi hả. Trên đời làm gì có ma chứ, cô từng thấy chưa? Nói thử xem, ma trông như nào?”
Khương Nguyễn Nịnh nhìn thẳng ông ta “Trên đời thật sự có ma, chỉ là phần lớn người không nhìn thấy được. Ma không có hình dạng cố định, lúc thì là một luồng sáng, lúc thì là một làn khói, có khi lại là một cơ thể người trong suốt.”
Ông chủ vốn chỉ định đùa cho vui, không ngờ cô lại trả lời nghiêm túc tới mức ấy, mà còn nói đâu ra đấy, cứ như thật sự từng thấy ma vậy.
Ông ta hơi cạn lời, thầm nghĩ chắc cô này là kiểu mê tín dị đoan, mua bùa giấy với chu sa chắc cũng chỉ bắt chước chơi cho vui thôi, nên chẳng nói gì thêm, quay người đi lấy đồ.
“Chị ơi, chị thật sự biết bắt ma hả?” Một giọng nói khẽ vang lên bên tai.
Khương Nguyễn Nịnh quay sang thì thấy bên cạnh đứng một cô bé khoảng mười bảy mười tám tuổi, mặc áo sơ mi dài tay và quần ieans, gương mặt thanh tú.
Nhưng quầng mắt cô bé đen sậm, thâm quầng trông rõ mệt mỏi và kiệt sức.
Khương Nguyễn Nịnh quan sát cô bé vài giây, sau đó nhẹ giọng nói “Khoảng một tháng trước, cô cá cược với bạn rồi đến một nghĩa địa bỏ hoang đúng không?”
Lý Quyên Quyên hoảng hốt trừng to mắt “Chị... chị biết thật hả?”