⬅ Trước Tiếp ➡

“Người bệnh và người nhà mà cô nhắc đến đều là người có học thức, nhất là chồng cô ta còn là giáo sư đại học, làm sao có thể mang dao đến bệnh viện quậy phá được.”
Khương Nguyễn Nịnh nhìn luồng khí đen dưới mắt ông ấy ngày càng đậm, khóe môi khẽ nhếch lên thành một nụ cười nhàn nhạt.
Bác sĩ cứu người là tích đức, phần lớn đều có công đức trong người. Chính vì thấy công đức của viện trưởng Trần không nhỏ, cô mới có lòng tốt nhắc nhở một câụ
Còn tin hay không, là chuyện của ông ấy.
Mỗi người đều có số mệnh riêng, cô sẽ không can thiệp quá nhiềụ
Vì thế cô không nói thêm gì nữa, xoay người định rời đi.
“Làm phiền cô dừng lại một chút.” Đúng lúc đó, sau lưng vang lên một giọng nói trầm thấp lạnh lùng.
Khương Nguyễn Nịnh quay đầu lại, thấy một người đàn ông cao lớn, quanh người bao phủ bởi luồng khí tím quý hiếm, từng bước chầm chậm đi về phía cô.
“Có chuyện gì sao?” Khương Nguyễn Nịnh ngẩng đầu, ánh mắt dừng trên gương mặt tuấn tú điển trai của người đàn ông ấy. Dù đã miễn nhiễm với vẻ đẹp trai từ lâu, cô cũng phải thừa nhận, người đàn ông trước mặt đúng là cực kỳ đẹp trai.
Xương mặt sắc nét, ngũ quan rõ ràng.
Đặc biệt là đôi mắt lạnh lùng sâu thẳm, vừa dài vừa sâụ
Giọng Hoắc Trầm lạnh nhạt vang lên “Cô đã cứu tôi, tôi vẫn chưa đền đáp cô.”
Khương Nguyễn Nịnh khẽ sững người, rồi cong môi cười đầy ẩn ý “Anh muốn báo ân sao?”
“Người ta thường nói cứu mạng phải lấy thân báo đáp. Anh Hoắc định lấy chính mình ra báo ân thật à?” Nhìn người đàn ông đang tỏa ra luồng khí tím đầy quyền quý trước mặt, cô bỗng nảy ra ý muốn trêu chọc.
Người đàn ông trước mắt có mệnh cách cực kỳ cao quý, không phải người tầm thường.
Cô cứu anh hôm nay, cũng chỉ là thuận theo thiên ý mà thôi.
Huống chi cứu anh cũng là có lợi cho bản thân cô.
Cứu một người có mệnh quý như vậy, điểm công đức của cô sẽ tăng vọt.
Hoắc Trầm khựng lại, ánh mắt vốn lạnh nhạt bỗng xẹt qua một tia kinh ngạc.
Những người xung quanh cũng kinh ngạc đến tròn mắt.
Khương Nguyễn Nịnh vốn chỉ đùa vài câu cho vui, thấy vẻ mặt người đàn ông trở nên nghiêm túc, cô hơi nhướng mày “Anh Hoắc không cần coi là thật, tôi...”
Hoắc Trầm ngẩng đầu, ánh mắt lạnh lùng sâu thẳm nhìn cô chăm chú, lên tiếng cắt ngang lời cô “Hoàn cảnh gia đình tôi khá đặc biệt, chuyện cá nhân cũng phức tạp hơn người bình thường. Chuyện cô vừa nói, tôi chưa thể trả lời ngay, sớm nhất cũng phải đến ngày mai mới cho cô câu trả lời được.”
Khương Nguyễn Nịnh “...”
Hả? Anh không phải là tin thật rồi đấy chứ?
Làm ơn đừng dọa cô.
Khương Nguyễn Nịnh sợ anh tưởng là thật, vội nói “Tôi chỉ đùa chút thôi, anh Hoắc đừng coi là thật. Cứu anh chỉ là tiện tay, không cần anh đền đáp gì cả.”
Nghe cô nói là đùa, Hoắc Trầm rõ ràng thả lỏng hơn nhiều “Với cô là chuyện tiện tay, nhưng với tôi là ơn cứu mạng. Cô thật sự không có điều gì muốn sao? Cô có thể đưa ra một yêu cầu, bất cứ phương diện nào cũng được.”
“Nhất định phải báo ân à?”
Ánh mắt Khương Nguyễn Nịnh bình tĩnh dừng lại trên chiếc nhẫn ngọc trên ngón tay anh, ánh mắt lóe lên “Được thôi. Nếu anh Hoắc thật sự muốn báo ân, tôi cũng để mắt đến một món đồ của anh. Chỉ là không biết anh có nỡ cho tôi không.”
Hoắc Trầm mỉm cười “Cô nói đi.”


⬅ Trước Tiếp ➡