“Người đẹp, ăn gì vậy?” Người bán thấy có khách tới, lập tức tươi cười chào hỏi.
Khương Nguyễn Nịnh liếc nhìn mấy món trên bàn, trông cũng khá sạch sẽ “Một bát mì lạnh, một bát bánh lọt, thêm bát chè đậu xanh nữa.”
“Ok luôn Người đẹp ra ghế ngồi chờ chút nha, xong liền ”
Khương Nguyễn Nịnh đi đến bên cạnh ngồi xuống.
Chẳng bao lâu sau, người bán đã mang món cô gọi ra bàn.
Vừa ăn, Khương Nguyễn Nịnh vừa cầm điện thoại lướt xem video ngắn. Khi rảnh rỗi, cô hay xem mấy cái clip giải trí để giết thời gian.
Ăn xong, lúc thanh toán bằng mã quét QR, cô thấy trước quầy có thêm một giá đỡ điện thoại màu đen, cao ngang người.
Trên giá có đặt sẵn chiếc điện thoại, người bán đang loay hoay chỉnh gì đó.
“Ông chủ, anh đang livestream à?” Khương Nguyễn Nịnh hỏi.
“Đúng rồi đó, giờ ai cũng làm livestream hết, tôi cũng phải theo kịp thời đại chứ. Người đẹp, có thể cho tôi một lượt theo dõi không? Tôi tặng cô thêm bát chè đậu xanh, thế nào?” Người bán cười hớn hở nói.
Chuyện nhỏ mà được tặng thêm chè đậu xanh thì còn gì bằng.
Khương Nguyễn Nịnh tất nhiên không từ chối, gật đầu “Không vấn đề, anh livestream trên nền tảng nào, tên tài khoản là gì?”
“Trên app Miêu Trảo, cô tìm Anh Bán Mì Lạnh Dưới Cầu Vượt là ra.”
Đúng lúc đó Khương Nguyễn Nịnh cũng đang lướt app Miêu Trảo, liền tra ngay tài khoản livestream của anh ta.
Cô nhấn vào xem thì thấy người bán thật sự có khá nhiều người theo dõi, hơn năm vạn lượt follow.
Mỗi video của anh ta đều có cả ngàn lượt thích.
Khi đang lướt xem mấy video của anh Mì Lạnh, trong đầu cô bỗng lóe lên một ý tưởng.
Hiện giờ cô đang rất cần công đức và sức mạnh niềm tin để kéo dài tuổi thọ. Ban đầu cô định tìm một chỗ cố định để bày quầy đoán mệnh, nhưng dù có đông người đến mấy cũng chẳng thể sánh bằng những nền tảng livestream được cả nước theo dõi.
Cô hoàn toàn có thể học theo anh Mì Lạnh, mở một buổi livestream đoán mệnh. Nếu may mắn, chỉ một buổi stream có thể kiếm gấp mấy lần ngồi bày quầy suốt một tháng.
“Ông chủ, hôm nay hợp kiếm tiền đấy, anh có thể thử mua một tấm vé số xem sao, biết đâu sẽ có bất ngờ ngoài mong đợi.”
Khương Nguyễn Nịnh nhận lấy bát chè đậu xanh người bán tặng, vừa cầm vừa buông lời như nói chơi.
Người bán thì đang điều chỉnh ánh sáng và bộ lọc cho phòng livestream, chuẩn bị cho buổi phát sóng sắp diễn ra.
Nghe vậy, anh ta sững người, ngẩng đầu nhìn cô “Sao cô biết hôm nay tôi định mua vé số?”
Bình thường anh ta không mua vé số.
Sáng nay lướt video thấy một người cũng bán hàng rong như mình, nhờ mua vé số mà trúng liền năm triệu tệ, khiến anh cũng thấy động lòng, định hôm nay thử một vé xem sao.
Nhưng ý nghĩ đó chỉ là phút bốc đồng, sau khi bình tĩnh lại thì anh đã gạt bỏ.
Từ nhỏ tới lớn anh chưa từng có vận may bất ngờ kiểu đó, mua vé số chỉ tổ tốn tiền.
Khương Nguyễn Nịnh khẽ cong môi “Chẳng phải anh thấy căn hộ hai phòng hiện giờ hơi chật, sợ hai đứa nhỏ lớn lên không có phòng riêng, muốn đổi sang căn ba phòng rộng hơn sao? Vậy thì thử vận may với một tấm vé số đi, biết đâu trời thương cho anh một cái bánh từ trên trời rơi xuống, điều anh muốn có thể sớm thành hiện thực đấy.”
Nói xong, cô quay người rời đi, bước đi thong dong, thảnh thơi tựa như chẳng bận tâm gì.