Thiếu Gia Mong Manh
Chương 16:
⬅ Trước Tiếp ➡
Một câu ngắn ngủn, Thẩm Dư Đình gian nan lắm mới bật ra được, xong lại gắt gao cúi đầu xuống, không dám liếc Thẩm Uyên đến một cái.
Thẩm Uyên trong lòng thở dài, khàn giọng nói:
"Được rồi"
Chờ con trai sau khi đi ra ngoài, hắn sẽ tự mình giải quyết.
Không ngờ, Thẩm Dư Đình không những không rời đi, ngược lại còn đặt bông tắm trong tay xuống, do dự rồi đưa tay ra. Ngón tay dính đầy bọt đưa xuống nước, trong nháy mắt tan thành bọt nước. Ngón tay cậu chạm nhẹ vào đỉnh của "Tiểu sườn núi", nhưng lại nhút nhát bất chợt rụt tay trở về.
“Đình Đình.”
Thẩm Uyên thở hổn hển, kêu tên của cậu,
“Bảo bối muốn tra tấn baba đến chết hay sao?
"Không phải, con ..."
Thẩm Dư Đình cắn cắn môi, cậu biết người đàn ông trước mặt lúc này đang khó chịu nhường nào, cuối cùng lấy hết can đảm, đưa lòng bàn tay ôm lấy khối thịt to lớn cứng ngắc kia.
“Hư… Tiếp tục đi, bảo bảo, giúp ba ba xuất ra.”
Thẩm Uyên hít một hơi dài, đôi mắt thẳng tắp nhìn đến Thẩm Dư Đình đang ngồi bên bồn tắm.
Chỉ thấy bảo bối của hắn cúi đầu, hàm răng cắn chặt môi dưới ướŧ áŧ, từ má xuống cổ đều một màu đỏ rực. Bàn tay trắng nõn mảnh khảnh cứ lấp ló trên chiếc qυầи ɭóŧ của hắn, ngập ngừng di chuyển, trượt dọc theo hình dáng của dươиɠ ѵậŧ.
Thẩm Dư Đình quả thực cảm thấy thẹn đến sắp chết mất, bản thân thế mà lại giúp baba thủ da^ʍ…. Baba còn gọi cậu là “bảo bảo”, rõ ràng cái kiểu xưng hô này đã theo cậu từ lúc lớn lên, nhưng hiện tại lại thấy quá là mờ ám đi.
Chính là, ba ba cũng đã cho cậu lộng, còn sờ qua hoa huyệt của cậu…
Vậy thì việc này giúp baba, cũng là thực bình thường đi.
“Đúng vậy, dùng lực nhanh thêm một chút……”
Thẩm Uyên nhịn không được mà cất giọng chỉ đạo. Nhưng động tác của Thẩm Dư Đình quá nhẹ nhàng, chỉ là vuốt ve qua lớp vải, hoàn toàn không thể làm dịu đi cơn du͙© vọиɠ của hắn, ngược lại còn kí©ɧ ŧɧí©ɧ dươиɠ ѵậŧ trở nên cứng ngắc.
“Như vậy không được.”
Hắn bỗng nhiên mở miệng nói.
Thẩm Dư Đình nghi hoặc mà nâng tầm mắt lên:
“Baba?”
Giây tiếp theo, Thẩm Uyên mở to đôi mắt đang chuyên tâm nhìn theo hướng tay của mình.
Ba ba thế mà…… Đem qυầи ɭóŧ trực tiếp cởi ra……
Côn ŧᏂịŧ tho dày như cánh tay của một đứa nhỏ bắn ra, cứng rắn vô cùng, thâm chí đầu khấc còn ngẩng lên qua mặt nước.
Qυყ đầυ cực đại màu hồng tím mượt mà, trên thân của gậy thịt nổi đầy gân xanh, thoạt nhìn trông đặc biệt hung dữ.
Thẩm Uyên bắt lấy cổ tay của bảo bối, trực tiếp sờ đến dươиɠ ѵậŧ của chính mình. Lòng bàn tay mềm mại như bông có chút cứng đờ vô thức ôm lấy côn ŧᏂịŧ, thậm chí còn không dám nhúc nhích.
“Đình Đình, đừng sợ, di chuyển tay đi, giúp…giúp baba bắn ra.”
Thẩm Uyên thở hổn hển, trên mặt tràn đầy ham muốn du͙© vọиɠ, thậm chí đến mắt cũng nghẹn đến đỏ hoe.
Thẩm Dư Đình không thể nhẫn tâm nhìn đến dáng vẻ thống khổ của baba như thế này, mặc dù vừa xấu hổ vừa sợ hãi, nhưng vẫn cắn răng di chuyển.
Dươиɠ ѵậŧ của baba lớn quá, lại có chút thô ... Cậu căn bản không thể nắm được với một tay, đành phải đưa dùng cả hai tay, nhịp nhàng phối hợp xoa nắn vuốt ve côn ŧᏂịŧ.
Đôi tay cậu cứng đờ, lại sợ làm đau ba ba, chỉ có thể phóng nhẹ động tác, chuyên tâm mà vuốt ve côn ŧᏂịŧ thô đến dọa người kia.
Phòng tắm bốc hơi nghi ngút, thậm chí nhiệt độ dường như đã tăng lên một chút. Tiếng nước chảy ái muội cùng với thanh âm thở dốc như quay cuồng trong không gian chật hẹp này, càng làm tăng thêm tính da^ʍ mĩ.
"Phía dưới cũng xoa đi, bảo bối."
"Được ……"
Nghe theo lời Thẩm Uyên, Thẩm Dư Đình phảng phất biến thành một học sinh ngoan ngoãn. Ngón tay tăng thêm tốc lực, vuốt ve cả mảnh đất mẫn cảm bên dưới, một tay xoa nắn qυყ đầυ cực đại, tay kia nâng lên hai túi trứng nặng trĩu mà nâng niu.
Lỗ tiểu bắt đầu rỉ ra một chút thủy dịch, Thẩm Dư Đình trong lòng dâng lên một chút quỷ dị tự hào, baba xem chừng bị cậu sờ đến mức thoải mái vô cùng…. Cái lỗ tiểu kia cũng thô như vậy, xem chừng lúc bắn ra tϊиɧ ɖϊ©h͙ cũng khỏe hơn người thường…
Ngón tay trắng nõn vờn quanh dươиɠ ѵậŧ đỏ tím, cảnh tượng này thật khiến hai người mất bình tĩnh mà!
⬅ Trước Tiếp ➡