Mộ Tình Trì mở gói đồ ăn vặt ra, lấy một miếng khoai tây chiên đưa vào miệng Giản Dương: "Anh ơi?"
Giản Dương tự nói với bản thân rằng Mộ Tinh Trì là kẻ xấu, không được để khuôn mặt ngây thơ kia lừa, nhưng khi Mộ Tình Trì gọi cậu một tiếng anh trai cùng với khuôn mặt ngây thơ đó, trái tim của cây nấm nhỏ như nhũn ra.
Không được, không được, không thể bị hắn lừa.
Trong lòng Giản Dương thầm niệm ba lần.
Đây là một tên tra nam cặn bã! Cái loại khốn kiếp.
Nhưng khi miếng khoai tây chiên kề bên môi, Giản Dương không thể cưỡng lại được sự cám dỗ mà liếʍ một cái.
“A, ngon quá đi mất.” Giản Dương chưa bao giờ ăn thứ như này, khi cắn một miếng, đầu lưỡi cậu vô tình chạm phải đầu ngón tay của Mộ Tinh Trì.
Mộ Tinh Trì xoa đầu ngón tay một cách thản nhiên, nhìn cậu cười cười: "Nếu thấy ngon thì anh ăn thêm đi."
Một lúc sau, Giản Dương đã ăn hết số đồ ăn vặt đó, Mộ Tinh Trì chỉ lặng lẽ nhìn cậu ăn mà không hề ngăn cản.
Cả miệng nhét đầy đồ ăn vặt, hai má của Giản Dương phồng lên, giống như một con hamster nhỏ không ngừng tích trữ thức ăn trong khoang miệng, không bao giờ sợ quá nhiều.
Mộ Tinh Trì đột nhiên xích lại gần, mùi bạc hà tươi mát trên người cậu rất thơm, hắn đưa tay định chạm vào Giản Dương, nhưng lại khiến Giản Dương sợ hãi mở to hai mắt, như thể thấy Mộ Tinh Trì là mãnh thú đáng sợ mà trực tiếp tránh đi.
Vẻ kinh ngạc thoáng hiện trên mặt Mộ Tinh Trì nhưng nhanh chóng biến mất, hắn ngẩng mặt lên mỉm cười, thu lại
bàn tay có chút uỷ khuất và chỉ vào má Giản Dương.
Trên miệng Giản Dương dính những mảnh vụn của một khoai tây chiên, trông thật ngớ ngẩn.
Mộ Tinh Trì tỏ vẻ rất buồn: "Anh ơi, sao anh lại tránh em như vậy? Em chỉ muốn giúp anh thôi."
Không cần suy nghĩ Giản Dương đã nói với hắn những gì hệ thống nói với cậu: "Tôi không muốn chơi với cậu, hiện tại tôi cũng không cần quan tâm đến cậu, cậu là đồ xấu xa."
"Đừng tưởng rằng cho tôi chút đồ ăn liền có thể mua chuộc tôi."
Mộ Tinh Trì nheo mắt: "Sao anh lại nói em như vậy? Anh à, em chưa bao giờ bắt nạt anh."
"Cậu có!!! Chính cậu là người bảo Lăng Dật bắt nạt tôi!" Giản Dương tức giận buộc tội.
Sau khi nghe những lời này của Giản Dương, Mộ Tinh Trì không phản ứng gì, thay vào đó hắn lại nhướng mày, giọng nói càng thêm nhẹ nhàng, "Anh à, tại sao anh lại nghĩ như vậy? Em chưa bao giờ làm như vậy, nếu anh không tin, em có thể tìm Lăng Dật nói cho rõ."
“Hả?” Giản Dương càng kinh ngạc.
Mộ Tinh Trì nhìn Giản Dương, cười tủm tỉm hỏi cậu, "Là ai nói với anh những điều này vậy?"
Ai nha, lỡ miệng rồi.
Giản Dương đấu tranh hồi lâu, nhưng không nghĩ ra được lý do nào, cuối cùng nói: "Cậu không cần biết làm sao mà tôi biết những điều này, tóm lại là tôi đều biết cả rồi!"
Mộ Tinh Trì tỏ vẻ buồn bã, hắn nắm lấy tay Giản Dương đặt vào lòng, nghiêm túc nói: "Anh à, em thật sự không nói dối anh, anh phải tin em, em sẽ không bao giờ nói dối anh, anh đừng tin những gì người khác nói, họ chỉ muốn chia rẽ tình cảm của chúng ta thôi."
“Thật không?” Giản Dương nghi ngờ hỏi, cậu cũng không chắc lắm.
Nhìn Mộ Tinh Trì cũng không giống một kẻ xấu, hơn nữa... nếu như mọi thứ chỉ là hiểu lầm thì sao? Như vậy không phải cậu đã oan uổng một người tốt sao?
Đến lúc này, cậu vẫn ngốc nghếch nghĩ rằng Mộ Tinh Trì là một con người tốt.
Rốt cuộc hắn cũng đã nói hết rồi, hắn không phải người xấu, những chuyện xấu này cũng không phải hắn làm.
“Tất nhiên là như vậy rồi, anh trai.” Mộ Tinh Trì cười nhẹ.
Giản Dương bắt đầu cảm thấy choáng váng, cậu ngáp một cái, toàn thân bắt đầu lắc lư, ngữ khí bắt đầu không rõ: "Tại sao tôi lại cảm thấy buồn ngủ?"
Mộ Tinh Trì bỏ đồ ăn vặt trong tay xuống, nhẹ nhàng lau đi những mảnh vụn trên khóe miệng Giản Dương, thì thầm vào tai cậu: "Anh mệt rồi, buồn ngủ thì đi ngủ đi."
Giản Dương gật đầu, đôi mắt nhắm lại, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Tài xế phía trước đột nhiên hỏi: "Tiểu thiếu gia, cậu muốn về nhà cũ sao? Hay là về biệt thự của cậu."
"Biệt thự."
Mộ Tinh Trì vẫn đang ngâm nga một bài hát nhỏ, nhìn có vẻ tâm trạng đang rất tốt.
Hắn cúi người nhìn xuống người con trai mình đang ôm trong lòng, đưa tay vuốt nhẹ mái tóc của cậu, ánh mắt dần trở nên si mê.
Thật xinh đẹp, giống như một món đồ sứ mỏng manh được trưng bày vậy.
Thật dễ dàng bị vỡ.