⬅ Trước Tiếp ➡
“Thống thống.” Giản Dương uỷ khuất, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp tái nhợt vô cùng, khẽ nức nở,“Lăng Dật khi nào mới đến vậy?
“Ngay lập tức.”Hệ thống ở bên cạnh an ủi cậu.
Vừa dứt lời, cánh cửa nhà vệ sinh bị khóa cuối cùng cũng mở ra, một đôi giày thể thao hàng hiệu sạch sẽ dừng lại trước mặt Giản Dương, sau đó một giọng nói hài hước vang lên: "Chậc chậc, nhìn bộ dạng em thế này thật đáng thương, Giản Dương, trông em thật giống một con chó nhỏ bẩn thỉu, hôi hám. "
Tới rồi, tên tra công cặn bã đầu tiên.
Lúc này Giản Dương mới lấy lại tinh thần, ngay lập tức giả vờ hôn mê, sau đó bí mật mở mắt đánh giá mục tiêu cần công lược này.
Bốn tên tra công cặn bã ở thế giới này kẻ này tệ hơn kẻ kia, nhưng bọn họ đều có một điểm chung, đó là đều có khuôn mặt rất đẹp.
Lăng Dật cao 1 mét 87, chơi bóng rổ quanh năm khiến hắn ta cao lớn, khuôn mặt có chút hỗn huyết, mặt mày thâm trầm, là sự kết hợp giữa vẻ đẹp phương tây và phương đông, bởi vì tuổi vẫn còn nhỏ nên gương mặt có chút ngây ngô.
Gương mặt này quả thực là gương mặt nam thần tình đầu thời cấp ba mà ai cũng mơ ước.
Lăng Dật cũng đang nhìn Giản Dương, vốn dĩ hắn chỉ đến đây để phát tiết một chút, định dùng Giản Dương làm bao cát, nhưng khi hắn nhìn thấy khuôn mặt của cậu thì đột ngột dừng lại.
Chiếc kính gọng đen vừa dày vừa xấu mà Giản Dương thường đeo trên sống mũi từ lâu đã bị ai đó dẫm trên mặt đất, để lộ ra đôi mắt nai linh động và sạch sẽ.
Lông mi rất dài còn vương giọt nước mắt như pha lê, ở đuôi mắt có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ còn ướt nước, càng làm cho cậu thêm quyến rũ.
Áo sơ mi bị xé rách, đường viền cổ áo rộng mở, có thể nhìn thấy cảnh vật bên trong, trên bộ ngực trắng nõn còn lưu lại vài dấu tay đỏ ửng, hai đầṳ ѵú không biết xấu hổ đựng thẳng trong không khí, như là mời gọi người đến vuốt ve đùa giỡn.
Phần vải ướt nhẹp dính chặt vào da, tôn lên những đường cong của cơ thể, khiến người ta phát cuồng, muốn vén lớp vải ra khám phá.
Rõ ràng cậu có một khuôn mặt trong sáng và ngây thơ, nhưng cậu lại có một thân hình dâʍ đãиɠ phù hợp để cᏂị©Ꮒ như thế.
Lăng Dật bị hấp dẫn bởi vẻ đẹp trước mặt, yết hầu của hắn vô ý thức động đậy, sau khi phát hiện mình thất thố, hắn thấp giọng mắng: "Loại dâʍ đãиɠ câu dẫn người khác."
Từ nhỏ hắn đã chơi với đám công tử con nhà giàu, Lăng Dật cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, đương nhiên cái gì cũng biết.
Trong vòng kết nối của họ, có đủ loại người bẩn thỉu. Những người như họ không bao giờ thiếu người lên giường, người muốn bò lên giường bọn họ cũng không ít, đương nhiên bên cạnh hắn cũng có những kẻ nam nữ đều chơi, trong lòng hắn cũng biết rõ, đôi khi những người xung quanh sẽ mời hắn chơi những minh tinh mới nổi hoặc chia sẻ mấy người tình mà họ nuôi dưỡng, nhưng hắn đều từ chối.
Không phải là hắn quá giữ mình sạch sẽ, chỉ là hắn sợ dơ bẩn mà thôi.
Sau đó có một vài người bạn đoán được ý của hắn, thỉnh thoảng sẽ cố ý cử một số phụ nữ sạch sẽ, vẫn còn là xử nữ, nhưng Lăng Dật vẫn từ chối.
Không phải là hắn không nghĩ tới những thử này, mà chỉ là trong lòng hắn không vượt qua được cửa này, nhất là khi nhìn thấy những người kia bày ra bộ dáng câu dẫn dâʍ đãиɠ, hắn liền cảm thấy ghê tởm, điều đó khiến hắn nhớ tới những chuyện không hay khi hắn còn là một đứa trẻ.
Nhưng cơ thể một cậu nam sinh cấp 2 rất mạnh mẽ, cứ sau khi chơi bóng xong thì dục hỏa trong cơ thể lại tràn đầy, hắn chỉ có thể tự giải quyết một mình.
Mặc dù chưa bao giờ chạm vào phụ nữ, nhưng hắn cũng biết xu hướng tìиɧ ɖu͙© của chính mình, hắn biết mình không phải đồng tính luyến ái, cũng không có ý tưởng trên phương diện này, vậy mà hiện tại lại bị một tên ẻo lả khiến cho du͙© vọиɠ nổi lên, chỉ nhìn Giản Dương một cái mà trong nháy mắt bên dưới hắn đã cương ngạnh lên.
Vốn dĩ hắn muốn dạy cho tên nghiệt chủng Giản Dương không biết trời cao đất dày này một bài học, không ngờ sau khi nhìn thấy bộ dáng dụ dỗ người ta của tên ẻo lả này hắn lại có phản ứng sinh lý.
Gần như không cần suy nghĩ, bàn tay của Lăng Dật chạy dọc theo cổ áo đang mở, chạm vào thứ màu đỏ tươi trước ngực Giản Dương, dùng móng tay đùa bỡn đầṳ ѵú màu đỏ mỏng manh đang sưng tấy đó.
⬅ Trước Tiếp ➡