⬅ Trước Tiếp ➡
Lăng Dật vẫn còn hưng phấn, vừa mới xuất tinh một lần đã nhanh chóng cương cứng trở lại, lần này kéo dài hơn rất nhiều so với lần trước, cho dù sau bao nhiêu lần cắm vào, dươиɠ ѵậŧ của hắn vẫn cứng ngắc, càng ngày càng lớn.
Giản Dương bị coi như đồ chơi tự sướиɠ, dù đã được hệ thống phong tỏa giác quan nhưng cậu vẫn có chút khó chịu, cậu vừa từ một cây nấm biến thành người, có rất nhiều chuyện về xã hội loài người cậu đều không rõ, lúc nãy trước khi hệ thống rời khỏi đã bù một khoá cho cậu, đưa thông tin về thế giới loài người vào trong tâm trí cậu.
Mặc dù một cây nấm không biết thế nào là xấu hổ nhưng sau khi nhận được thông tin về thế giới loài người, cậu cũng biết mình làm vậy là sai.
Một người đàn ông đưa bộ ρᏂậи 🅢iиɧ ɖụ© của mình vào miệng một người đàn ông khác, ở thế giới loài người... làm như vậy có vẻ như sẽ bị xem là một kẻ biếи ŧɦái.
Ý nghĩa của từ biếи ŧɦái, có lẽ giống như một cây nấm hư hỏng.
Việc phong tỏa giác quan đòi hỏi quyền hạn cao, hệ thống có thể che chắn cho Giản Dương khỏi cơn đau này quả thật không dễ dàng, phong tỏa giác quan cũng chỉ có thể tạm thời.
Lúc hiệu lực của phong tỏa giác quan bị giải trừ, Giản Dương cảm thấy hai má mình vô cùng khó chịu, tuy rằng không có cảm giác đau đớn nhưng lại sưng tấy, khó chịu.
Cậu đang quỳ trên mặt đất, áo sơ mi hở một nửa, lộ ra bờ vai trắng nõn tròn trịa, bộ ngực mỏng manh, đầy vết véo và vết cắn của đàn ông, hai đầṳ ѵú hồng hào đã sưng đỏ lên, tóc bị nắm lấy, đầu kề lên bồn cầu nhà vệ sinh, trong miệng là dươиɠ ѵậŧ to lớn của đàn ông, cằm của cậu bị bóp một cách thô bạo.
Lúc này, Lăng Dật gầm lên một tiếng rồi bắn tϊиɧ ɖϊ©h͙ đậm đặc nóng bỏng vào trong miệng Giản Dương.
Sau khi xuất tinh, Lăng Dật lại muốn đưa tay ra kéo quần của Giản Dương một lần nữa.
“Nhớ đừng để những người đàn ông này có được cậu quá sớm, hãy để bọn họ nếm thử ngon ngọt trước, điều này có lợi cho việc gia tăng hảo cảm.”
Sau khi nhớ lại những gì hệ thống nói lúc đầu, Giản Dương mở mắt ra, giãy giụa lấy lệ, trên đôi môi đỏ
vẫn còn vương giọt tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng ngà mang theo mùi tanh.
"Đừng mà, ưʍ."
Giản Dương cuối cùng cũng hét lên, giọng nói như chứa hơi nước mang theo sự câu dẫn không thể giải thích được.
Lăng Dật như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, bị tiếng kêu này kéo ra khỏi kɧoáı ©ảʍ mà hắn vừa đắm chìm trong đó.
Vừa rồi hắn đang làm cái quái gì vậy?
Không phải hắn ghét nhất cái thứ kinh tởm này sao? Tại sao hắn lại làm một điều biếи ŧɦái như vậy với loại ti tiện dâʍ đãиɠ này chứ.?
Sau khi Lăng Dật lấy dươиɠ ѵậŧ của mình ra khỏi miệng Giản Dương, hắn nắm lấy áo cậu tuỳ ý lau chùi, sau đó để cho cả người mềm nhũn của Giản Dương ngã xuống đất, cau mày rồi vội vàng rời đi.
Thực là tàn nhẫn.
Còn Giản Dương thì chết lặng nằm trên mặt đất, khóe miệng vẫn còn dính tϊиɧ ɖϊ©h͙ sền sệt.
Cậu mò dậy mở cửa đi thẳng ra ngoài, đúng lúc gặp phải một nam sinh đi qua đi vệ sinh.
“Giản Dương?” Nam sinh nói xong, ánh mắt quét qua khóe miệng Giản Dương, sau khi nhận ra thứ chất lỏng trắng ngà còn sót lại trên khóe miệng cậu, vẻ mặt của anh ta trở nên vô cùng tức giận.
Anh muốn mắng Giản Dương, nhưng nhìn thấy bộ dạng đáng thương của cậu, anh không biết phải nói gì, chần chừ một lúc rồi trở nên ấp úng, "Cậu ... cậu, đồ dâʍ đãиɠ."
⬅ Trước Tiếp ➡