Cẩn Niên nghe nói mình có thư, vội vàng chạy đến nhận, quả nhiên là người cô thương nhớ ngày đêm gửi tới. Phong thư mà anh lựa chọn liền cũ xưa hơn nhiều, chính là Cẩn Niên nhìn thế nào cũng đều thấy thích, đại khái đây là tình nhân trong mắt hóa Tây Thi đi. Cô ở trên sân thể dục tìm một nơi yên tĩnh, cẩn thận mở ra phong thư, bên trong chỉ có một tờ giấy.
Cô biết rõ Lộ Ngộ sẽ không viết quá nhiều, nhưng là đáy lòng vẫn là ảo tưởng Lộ Ngộ cũng sẽ trả lời cho cô hai tờ giấy viết thư.
Bất quá không sao, chỉ cần có thể nhìn đến thư của anh là tốt rồi.
Cô gấp không chờ nổi mà mở ra, chữ viết quen thuộc, ngắn ngủn mấy câu, Cẩn Niên nhìn đi nhìn lại vài lần, trong lòng khó có thể tin.
Bạn thân nhìn đến vành mắt Cẩn Niên sưng đỏ, đi học cũng nghe giảng, không ngừng khóc nức nở. “Cẩn Niên, cậu làm sao vậy? Xảy ra chuyện gì sao?” Sau khi tan học, bạn thân lo lắng hỏi.
Cẩn Niên hít hít cái mũi đáng thương mà nói: “Anh ấy không để ý đến mình nữa…”
“Ai a?”
Cẩn Niên không nói, ánh mắt dừng ở phong thư mở ra trên bàn học.
Bạn thân lúc này mới hiểu rõ người cô nói là ai, hẳn là anh trai hàng xóm mà cô yêu thầm kia. Bạn thân đau lòng mà xoa xoa tóc cô: “Cậu nói người ta đều có bạn gái rồi, hay là, hay là chúng ta cũng không để ý tới anh ta.”
“Chính là mình rất thích anh ấy.” Cô mang theo khóc nức nở nói.
Bạn thân cũng không có cách nào, an ủi vài câu, Cẩn Niên vẫn là không vui. Vào tiết tự học buổi tối, Cẩn Niên mượn điện thoại của bạn, chạy đến sân thể dục gọi điện thoại cho Lộ Ngộ.
Lộ Ngộ đã tìm được một chỗ thực tập, hôm nay tan làm trở về vừa định nằm một lát, di động liền vang lên. Anh tưởng là Hàm Thanh, kết quả nhìn lên là dãy số lạ, anh có chút phiền, cho rằng là điện thoại làm phiền liền cúp. Cẩn Niên tiếp tục gọi, Lộ Ngộ lúc này mới ý thức được khả năng có việc, nghe lên sau đó nói: “Xin chào, là ai vậy?”
“Là em, Lộ Ngộ ca, em là, là Cẩn Niên.” Thanh âm sợ hãi của cô gái nhỏ truyền đến.
Lộ Ngộ ngẩn ra, đáy lòng phảng phất quấn quanh một tầng sợi tơ, chính là anh vẫn cứ ép buộc chính mình nhẫn tâm, lạnh lùng mà nói: “Ân, có việc gì sao?”
Cô bởi vì ngữ khí hờ hững của anh mà đau lòng: “Tại sao anh lại viết như vậy ? Anh không để ý đến em nữa sao?”
“Cẩn Niên, anh đã viết ở trong thư rất rõ ràng. Em phải học tập chăm chỉ. Nếu không có chuyện khác, anh liền cúp máy đây. Anh cũng rất bận.”
“Không cần, em thực thích anh. Lộ Ngộ ca, cầu xin anh, không cần không để ý tới em, anh đã nói sẽ không quên em mà…” Cô vừa nói vừa khóc, thanh âm tinh tế truyền tới trong tai Lộ Ngộ cũng càng thêm đau lòng. Chính là anh chỉ có thể làm như vậy: “Thực xin lỗi. Anh còn có việc, tạm biệt. Chúc em học tập tiến bộ…”
“Lộ Ngộ ca…” Cô còn không kịp nói thêm gì nữa, bên kia đã cúp máy.
Cẩn Niên ngồi xổm xuống ôm lấy chính mình, ô ô mà khóc nỉ non không thôi. Bạn thân đi tới, cũng ngồi xổm ở trước mặt cô nói: “Cẩn Niên, đừng khóc, hiện tại cũng không còn cách nào khác… Chúng ta cũng không cần anh ta nữa. Đồ đáng ghét, dám làm Cẩn Niên của chúng ta khóc.”
“Không được, mình thích anh ấy, mình thích anh ấy.” Cẩn Niên đau lòng mà nói.
Cô về đến nhà, Trình mẫu đăng ký lớp chuyên ngành phụ đạo cho cô, nghe được mẹ nói với cô chuyện này, bà đem giấy đăng ký cho cô xem: “Hai cái thành phố này, con muốn đi chỗ nào?”
Cẩn Niên buồn bã ỉu xìu mà nhận lấy, nhìn đến giới thiệu trên hai tờ giấy báo danh bỗng nhiên có chút kích động hỏi: “Mẹ, con có thể đi chỗ này sao?” Đó là thành phố kế bên với thành phố mà Lộ Ngộ học đại học, cách không quá xa. Nếu, nếu có thể đi, cô lại có thể cách anh gần hơn một chút.
Trình mẫu cảm thấy có chút xa, nhưng là thầy giáo lớp học bổ túc kia rất giỏi, vì tiền đồ của Cẩn Niên cũng liền đồng ý. Cẩn Niên hứng thú bừng bừng mà chuẩn bị hành lý, xách theo rương hành lý nhỏ được ba mẹ đưa lên xe lửa. Lớp học bổ túc tọa lạc ở địa phương tương đối xa xôi, nhưng là cách nhà ga rất gần. Nghe nói là có chuyến đi thẳng tới nơi làng đại học của Lộ Ngộ.
Trong lòng Cẩn Niên hoan hô nhảy nhót, ở lớp học bổ túc nhẫn nại tính tình học một tuần, thầy giáo tuyên bố cuối tuần được nghỉ ngơi. Cẩn Niên gấp không chờ nổi mà mua vé xe chạy tới trường đại học của Lộ Ngộ.
Ngày hôm đó mới sáng lên trời liền âm u, đã là đầu thu, tới buổi chiều bắt đầu tí tách tí tách mà mưa, tuy rằng mưa không lớn, nhưng là thực lạnh. Này có lẽ chính là sự tiêu điều của mùa thu.
Hôm nay Lộ Ngộ tăng ca, mãi cho đến hơn 9 giờ tối mới mệt mỏi cầm ô trở lại vườn trường. Anh không có đi vào bằng cửa chính mà là tới trước cửa đông mua một chút đồ ăn khuya sau đó từ cửa hông tiến vào phòng ngủ. Bạn cùng phòng nhìn lên thấy anh vội vàng nói: “Cậu đã trở lại rồi, gọi điện thoại cho cậu cậu cũng không nghe.”
Lộ Ngộ buông đồ ăn khuya trong tay hỏi: “Làm sao vậy? Di động của mình hết điện, cũng không mang theo cục sạc.”
“Có một cô bé vẫn luôn đợi cậu, chờ cậu cả một ngày, còn ở dưới lầu đó, cậu không nhìn thấy sao?”
“Cô bé? Mình vào từ cửa hông. Là ai a?” Lộ Ngộ giật mình.
“Chính là tiểu tiên nữ trong máy tính của cậu lần trước. Lộ Ngộ, nợ đào hoa của cậu tới rồi.”