⬅ Trước Tiếp ➡
Cô so với ai khác đều sợ một lần nữa mất đi anh!
"Tịch Giản Cận... . . . Anh có trách em năm đó ở trước mặt nhiều người như vậy đã vứt mặt mũi của anh hay không? Anh có trách em vì anh chuẩn bị bữa tiệc sinh nhật kinh ngạc như vậy lại chia tay anh không? Tịch Giản Cận... . . . Em biết rõ em quá mức tùy hứng, tổn thương anh, khẳng định anh hận em, trách em... . . . Thế nhưng ... . . . Nêu như không phải là anh làm chuyện kia, em sẽ không như thế ... . . ."
Anh là hội chủ tịch sinh viên, tất cả mọi người coi anh là làm bạch mã vương tử, anh lại vì chức trách của mình, để tất cả học sinh nói cho cô một câu "Sinh nhật vui vẻ", sau cùng anh mới xuất hiện, đưa cho cô một hộp quà tinh xảo, lại bị cô ném lên mặt đất, trở tay đánh tan thế giới giữa họ!
Chắc là vì cái này, anh mới tức giận đi!
Qua bảy năm, Tiểu Tịch của cô, trong lòng vẫn còn giận!
Tịch Giản Cận nghe được lời như vậy, cũng chỉ cười nhạt, cười cực kỳ thản nhiên, nhìn Bạc Sủng Nhi, lắc đầu: "Không... . . . Những chuyện kia đều đã đi qua, nhắc lại cũng không có bất kỳ ý nghĩa gì, huống chi, anh không hận em, giống như là anh đã không yêu em."
Ánh mắt Bạc Sủng Nhi lóe lên, chỉ nhìn Tịch Giản Cận cúi đầu với cô, rồi không chút lưu tình rời đi.
Anh từ đầu đến cuối đều không có bời vì lời của cô, có nửa phần buông lỏng.
Giống như là, cô đối với anh mà nói, chỉ là một người xa lạ.
em muốn tôi phụ trách thế nào? (6 )
Cô hơi hạ tầm mắt xuống, đáy lòng đau đớn không nói ra được, nhưng lại cảm thấy chính mình gieo gió gặt bão, năm đó tuổi trẻ ngu ngốc, hai bên trong nhà đều là vương tử công chúa sao quanh trăng sáng, tất nhiên kiêu ngạo bức người, người nào cũng không chịu đối người nào thỏa hiệp một bước.
Chỉ là, nếu như không phải anh... . . . Đối với cô như vậy... . . . cô cũng sẽ không đem quan hệ hai người, dồn đến tình trạng như thế!
Chẳng qua Bạc Sủng Nhi cảm thấy tâm phiền ý loạn, tất nhiên cô sẽ không bời vì dăm ba câu của Tịch Giản Cận, liền từ bỏ, nếu không cô đã sớm từ bảy năm trước, lúc quăng cho anh một cái tát, đã từ bỏ rồi !
Tiểu Tịch của cô, tức giận như thế ... . . . Như vậy, cô liền thật tốt, thật tốt dỗ dành... . . .
******************
Tin tức trọng điểm của tạp trí giải trí "BX" ( nam khách quý thần bí đến sinh nhật ảnh Hậu Triệu Tố Nhã lại là bạn trai của cô, đại công tử Tịch gia Tịch Giản Cận ).
Thành phố X xôn xao một hồi.
Cái tạp trí giải trí "BX" vì tin tức độc quyền này, lập nên lịch sử tiêu thụ cao nhất!
Không ai từng nghĩ tới, ban đầu công tử Tịch gia Tịch Giản Cận đi tiệc, vì một câu nói đùa của Bạc gia tiểu công chúa lại trở thành thật?
Danh tiếng tập đoàn Bạc Đế tại thành phố X, tất nhiên là không nói chơi, chỉ là Tịch gia trong thành phố X , lại là thế gia cao cấp, mặc dù so ra kém tài thế to lớn Bạc gia, như ở trong nước có đầy đủ quyền lợi chính trị ổn định!
Cho nên, dạng tin tức này, làm sao có thể không có bán điểm?
Mà tạp trí "BX" đã đăng toàn bộ ảnh chụp của Tịch Giản Cận cùng Triệu Tố Nhã, coi như chỉ là bên mặt của Tịch Giản Cận, biểu lộ mơ hồ, nhưng cũng sẽ cho người nhìn ra một số gian tình!
Bên trong phòng làm việc tạp trí "BX", trợ lý của Bạc Sủng Nhi kích động giảng kể lại số lượng tiêu thụ cho cô, nhiều ít hơn bao nhiêu lợi nhuận, cô lại không có một chút hứng thú, chỉ là nâng mí mắt, lập tức cắt ngang lời trợ lý, mở miệng nói: "Là người nào nghĩ đến việc cầm mánh lới bán tạp chí?"
"Là công lao của đội A!" Trợ lý cho là Bạc Sủng Nhi sẽ đi thưởng họ, nhất thời vội vàng tán dương: "Bọn họ phí hết khí lực lớn mới đào được tin tức này, quốc tế Hoa Nhuận từ trước đến nay đều bồi Triệu Tố Nhã thành hình tượng ngọc nữ, không có nửa điểm xấu về bạn trai, mà lần này, bắt điểm sáng, quả thật bán chạy!"
 
em muốn tôi phụ trách làm sao? (7 )
Bạc Sủng Nhi liền gật đầu, trên mặt nhìn không ra buồn vui, chỉ cầm tạp chí, thoảng qua một lần, thậm chí là nội dung gì cô cũng không nhìn thấy, liền ném thẳng tạp trí lên đất, sắc mặt thay đổi rất dọa người: "Thật đúng là có bản lãnh, rốt cuộc co để tôi vào mắt không?"
Trợ lý thật sự sửng sốt!
Bạc Sủng Nhi lại chỉ vào tờ báo, cắn răng, nói với trợ lý: Đội A làm sao, hiện tại lập tức thu dọn đồ rồi cút đi!"
Trợ lý ngây ngốc!
"Lăn? Cút đi? Không thể nào... . . . Bọn họ chính là đội giỏi nhất trong tạp chí, cho tới nay đều đẩy lượng tiêu thụ của công ty lên cao nhất, thậm chí mỗi tháng vẻn độ họ đều có mấy ngàn vạn lợi nhuận, chẳng lẽ ngài thật sự muốn... . . ."
"Tôi nói cút đi thì cút!" Bạc Sủng Nhi bỗng nhiên cắt ngang trợ lý, miệng lưỡi mang theo vài phần nghiến răng nghiến lợi:"Tôi cho cô biết... Tạp trí này do tôi mở ra, đó là bởi vì tôi cảm thấy chơi vui, kiếm được hay không kiếm được tôi không để bụng, tôi muốn đăng tin gì, thì đăng tin đó, tôi không muốn đăng, thì tạp chí nhà khác cũng đừng mơ tưởng dám đăng! Từ ngày mai, nói cho toàn bộ người ở các tạp chí, truyền lại những gì tôi vừa nói, nếu ai dám không nghe, liền chờ tôi đóng cửa, hoặc là thu mua! Tôi sẽ khiến họ một sẽ không còn tồn tại ở thế giới này!"
Lần này trơh lý bị dọa triệt để, không dám nói tiếp nữa, tiểu công chúa Bạc gia nổi bão, đùa nghịch vô lại, đó là bộ dáng vô địch thiên hạ!
Huống chi, chính như cô nói, một tháng mấy ngàn vạn, đối với cô mà nói, không đủ cô qua nước Pháp quét qua một lần!
Trợ lý liền vội vàng xoay người, đi ra ngoài cửa, đem những đội đã từng kiếm lương cao từ Bạc Sủng Nhi đuổi đi!
Tất cả mọi người ở tạp trí "BX" rung động, lại không ai dám lên tiếng phản bác một câu, chỉ có thể nhanh chóng tìm một số tin tức mới, đem thay đổi tin tức đã sớm chuẩn bị cho kỳ tạp chí tiếp theo mới giám đăng.
Bạc Sủng Nhi ngồi ở văn phòng, âm thầm cắn răng, Tịch Giản Cận người đàn ông của cô, không có cô cho phép, người nào dám tự tiện đem người đàn ông của cô đặt cùng trang giấy với người phụ nữ khác?
 
 
em muốn tôi phụ trách làm sao? (8 )
Xem ra, thật đúng là chán sống rồi!
Còn có cái kia... . . . Gọi là Triệu Tố Nhã gì đó... . . . Bạn trai sao? Tịch Giản Cận sao?
Có phải ở trong giải trí chán rồi hay không?
Tiệc sinh nhật?
Cô ta thật có can đảm mở?
Ánh mắt Bạc Sủng Nhi xoay chuyển, giống là nghĩ đến cái gì, đột nhiên gọi một cú điện thoại: "Tô Thần? Giúp em điều tra một chút hôm sinh nhật Triệu Tố Nhã sẽ mặc bộ đồ gì? Người nào thiết kế? Kêu người đó thiết kế cho em một bộ y như đúc, à... . . . , nhớ kỹ ở trên quần áo của em phải gắn thêm 1000 viên kim cương, mặt khác, eo phải thu nhỏ, ngực phải bày ra... . . ."
*******************
( Tịch Giản Cận, là người đàn ông của tôi, thân thể của anh ấy chỉ có thể cho cô mượn một đêm )
Sinh nhật Triệu Tố Nhã mở tiệc ở" Hoàng cung", lúc chưa tới giờ, ngoài cửa xe xịn tụ tập, chỗ đậu đã đủ, thậm chí có xe, vòng quanh "Hoàng cung" xếp hàng ngoài đường.
Có thể nói người đến người đi, vô cùng náo nhiệt.
Dù sao tin tức giải trí đã truyền ra ngoài như thế, có tin hay không, thế nhưng nếu Tịch Giản Cận là bạn trai Triệu Tố Nhã, như vậy nịnh nọt Triệu Tố Nhã chính là nịnh nọt Tịch Giản Cận, tất nhiên là rất nhiều người đều phải tiến vào.
Nói là sinh nhật bắt đầu 8:30 , thế nhưng nữ chính lại khoan thai tới chậm, mãi cho đến chín giờ, mới lấp lánh lên sân khấu.
Triệu Tố Nhã mặc một chiếc váy dài lộ vai, kéo cánh tay Tịch Giản Cận, ở trong mắt vô số người, từ trên lầu chậm chạp đi xuống.
Tất cả mọi người nhao nhao vỗ tay, toàn trường ồn ào, tiếng người huyên náo, nghị luận ầm ĩ, thậm chí đều còn che mất tiếng nhạc.
Cùng lúc đó, Bạc Sủng Nhi cũng chậm rãi vào.
Bên cạnh cô, vẫn như là Tần Thánh, mặc vào chiếc váy đuôi én trắng tinh, huyết thống tốt đẹp, tất nhiên bộ dạng xinh đẹp loá mắt.
Bạc Sủng Nhi cùng Tần Thánh quá mức chói mắt, một người là tiểu công chúa sao vây quanh trăng của tập đoàn Bạc Đế, một người là Tứ thiếu gia không thể thay thế.
⬅ Trước Tiếp ➡