Thậm chí, cũng không hề nói vài lời khách sáo với cô.
Ánh mắt Bạc Sủng Nhi khẽ tối sầm, ngón tay nắm chân ly thủy tinh, móng tay chỉnh sửa chỉnh tề, chậm rãi dùng sức, siết chặt.
Cô cứng rắn bắt buộc chính mình biểu hiện bình tĩnh, khẽ cong mắt, cười mỵ như tơ.
Nhẹ nhàng nhíu mày, cánh môi non nớt kiều mỵ khẽ nhếch, " Thái tử gia Tịch gia định xen vào giới giải trí rồi? Hiện tại cũng quan tâm đến những chuyện này? Không biết thái tử gia Tịch gia muốn nhận bộ phim nào? Không biết có là do tập đoàn Bạc Đế chúng em đầu tư hay không?"
Tịch Giản Cận im lặng.
Anh tất nhiên biết đáy lòng của cô hiểu được anh chỉ là chuyện gì, nhưng là cố ý giả bộ ngu đấy!
Anh vừa muốn mở miệng, dứt khoát sảng khoái, lại nghe cô nói tiếp: "À, em biết rồi! Thái tử gia Tịch gia không phải là muốn quy tắc ngầm với em chứ? Cho nên mới muốn tìm em ăn cơm, mượn cơ hội để cho em đem những tin tức này báo ra ngoài?"
em sẽ để cho anh rất thoải mái! (1 )
Tịch Giản Cận cau mày, tất nhiên anh nghe được cố ý trong lời nói của cô .
Hết lần này tới lần khác, cô còn không sợ trời không sợ đất quơ hai chân, rõ ràng là động tác ngây thơ, lại bị cô dùng tư thái nhu mị nhất mà làm được, thậm chí cười càng yêu kiều: "Chẳng qua, đường đường thái tử Tịch gia, nhân vật con quan lại phải dựa quy tắc bước vào trong giới giải trí, nói ra, chậc chậc chậc, thật đúng là chuyện làm cho người ta kinh hãi! Xem ra tạp chí của em lại có thể kiếm một khoản lớn rồi !"
Sắc mặt Tịch Giản Cận không thay đổi, nghe Bạc Sủng Nhi hung hăng càn quấy như thế, đáy lòng cười lạnh, dừng lại năm giây, anh mới mở miệng: "Bạc tiểu thư, nếu như tôi nhớ không lầm, Trung Quốc có một câu, gọi là không gian không thành người!"
Bạc Sủng Nhi bưng ly rượu, hơi lắc lắc, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, khuôn mặt nhỏ sinh đẹp hiện ra nụ cười chói lọi, chớp mắt với Tịch Giản Cận, sau đó duỗi bàn tay nhỏ, kéo lấy cằm mình, nhìn Tịch Giản Cận một hồi, lúc này mới lên tiếng: "Tôi đều không có gian qua anh làm sao coi là thương nhân chứ?"
Tịch Giản Cận cúi đầu, mỉm cười, lập tức, ngữ khí rất bình thường nói: "Bạc tiểu thư, hôm nay tôi tới, là vì muốn cô hồi báo!"
"Ồ?" Bạc Sủng Nhi khiêu mi, ngược lại thu nụ cười, nghiêm chỉnh nhìn Tịch Giản Cận hỏi: "Hồi báo gì?"
"Đêm hôm ấy, tôi cứu được cô, ta muốn Bạc tiểu thư sẽ không quên." Ngữ điệu Tịch Giản Cận nhàn nhạt, "Vốn cho là công chúa Bạc gia sẽ đích thân đến nhà cảm tạ, bây giờ chậm chạp lại không thấy cô đến, tôi không thể làm gì khác hơn là tự mình đến cửa đòi."
Bạc Sủng Nhi nhếch lông mày, cười vô cùng vui vẻ mà xinh đẹp, liền nghiêng người về phía Tịch Giản Cận, vươn tay, liền nhốt chặt cổ Tịch Giản Cận, duỗi ra đầu lưỡi nho nhỏ, liếm liếm cánh môi hồng nộn, cô hà khí, chọn ý vị đùa giỡn mười phần: "Lấy thân báo đáp sao?"
Tịch Giản Cận cúi đầu, nhưng không có đẩy thân thể cô ra, mặc cho cô uốn ở trong ngực của mình, cảm giác được hơi thở toàn thân cô thanh nhã, thấy quen thuộc mà xa lạ, ánh mắt hơi hơi có chút lãnh đạm, hơn nửa ngày, anh mới mím môi, giễu cợt nói: "Bạc tiểu thư, đây coi như là lấy oán báo ân sao?"
Tôi sẽ để cho anh rất thoải mái! (2 )
Bạc Sủng Nhi nhất thời bị Tịch Giản Cận nói mà chẹn họng, Tiểu Tịch nhà cô, quả thật sau bảy năm, cho cô kinh hỉ không ngừng!
Cô chớp mắt, cố làm bộ dáng ủy khuất, duỗi ngón tay nhỏ ra, chậm rãi cạm vào ngực anh, sau đó quyến rũ mở miệng: "Tịch tiên sinh nghĩ cũng không muốn thử một lần là tôi đến lấy oán báo ân, hay là đại ân đại báo?"
Cô một bên nói qua, ngón tay theo áo sơ mi của nh, từ ở ngực chậm rãi vuốt ve xuống dưới, cọ đến bụng của anh, cô thận trọng sờ mấy vòng.
Mặt của cô, có hơi đỏ lên, ban ngày ban mặt, cô làm được như vậy, thật đúng là có chút khẩn trương.
Thế nhưng, anh cũng không có cự tuyệt, không phải sao?
Cô liền đánh bạo, chậm rãi dò xét về phía thắt lưng của anh, âm điệu mềm nhũn: "Em sẽ để cho anh... . . . ừm... . . . Rất thoải mái... . . . Dục tiên dục tử... . . ."
Tịch Giản Cận không có bắt lấy cổ tay cô, ngược lại hơi hơi cúi đầu xuống, tiến về phía bên tai cô, càng đụng càng gần.
Anh uống rượu, hơi thở phun ra, hòa với hương vị đặc biệt nam tính mê người của anh, để cho cô có chút choáng váng.
Anhnh hướng về bờ môi cô, chậm rãi tới gần, giống như là muốn hôn lên.
Động tác của cô, cứ thế mà dừng tại chỗ, lông mi run rẩy chớp chớp, chậm rãi đóng lại.
Tịch Giản Cận lại cách mặt mũi của cô có một khoảng millimet, đột nhiên cười khẽ một tiếng.
Ý cười rất nhỏ như vậy, lập tức đánh thức Bạc Sủng Nhi, cô mở to mắt, lại nhìn thấy Tịch Giản Cận rời khỏi mặt cô, không ngừng sắc lạnh nhìn cô.
Bạc Sủng Nhi không thèm để ý chút nào, tiếp tục cười híp mắt, cọ vào trong ngực của anh, bàn tay nhỏ của cô, tao lấy bên hông anh.
Dùng giọng nói cực nhỏ, cực kỳ giống trêu chọc, một tiếng một tiếng, đưa vào đáy lòng của anh.
"Anh lại không có hỏi xem em, tại sao phải nhằm vào Triệu Tố Nhã sao?"
Cô từ trước đến nay không cần che che lấp lấp, việc cô làm, đó chính là cô làm, cho nên, cô thừa nhận lại có mấy phần thản nhiên.
tôi sẽ để cho anh rất thoải mái! (3 )
Một câu liền đem một màn kia tưởng tượng trong lòng của Tịch Giản Cận đánh bay không còn sót lại.
Trong lòng anh không nhịn được bắt đầu cười lạnh, anh còn tưởng rằng, chỉ là tạp chí của cô đánh bậy đánh bạ, xảy ra sai sót, xem ra, thật đúng là anh đem cô quá tốt rồi!
Vẻ mặt Tịch Giản Cận, hiển nhiên là khó coi, nhưng vẫn một chữ một chữ hỏi ngược lại cô, "Tại sao phải đối với Triệu Tố Nhã như thế?"
Bạc Sủng Nhi bật cười, sau đó chớp mắt, giả bộ đáng yêu, dùng giọng không chút chua nói: "Em ghen đấy... . . . Nếu như em không cắm một chân, thì cô ta và anh đã như hình với bóng rồi!"
Tịch Giản Cận nhìn qua Bạc Sủng Nhi, đáy mắt lạnh lùng, nửa ngày, mới ngữ khí lãnh đạm mở miệng, tuy nhiên lại mang theo sự kiên định!
"Bạc tiểu thư, tôi không muốn cùng em có quá nhiều dây dưa, nếu như là bởi vì tôi, em mới đối phó Triệu Tố Nhã, như vậy thì bỏ qua đi, nêu như không phải là bởi vì tôi, vậy thì nghĩ tới đêm đó tôi đã cứu em, buông tha cô ấy!"
"U? Đau lòng rồi hả?" Tay Bạc Sủng Nhi rời khỏi ngực anh, hung hăng véo một cái, "Thế nhưng, tại sao anh lại không cảm thấy cô ấy khi dễ em? Em chỉ phản kích bình thường mà thôi?"
Tịch Giản Cận cúi đầu, bật cười, "Ở trên thế giới này, chẳng lẽ, còn có người có thể đem Bạc tiểu thư, khi dễ qua sao?"
Đến anh đã từng, không phải cũng là bị cô đùa xoay quanh sao?
Chuyện cô làm, toàn bằng tâm tình, chỉ lo chính mình, khi nào chú ý qua người khác?
Cho nên, lần này, quả thực anh nghĩ không ra, Triệu Tố Nhã có tài đức gì khi dễ được cô?
Con ngươi Bạc Sủng Nhi lạnh xuống, trong con ngươi của cô xinh đẹp, có đám lửa thiêu đốt, cô mấp máy môi, chậm rãi rời khỏi lòng anh, vẫn mang bộ dạng cười ha ha như cũ, nhìn Tịch Giản Cận, ra vẻ ngây thơ hỏi: "Anh có ý tứ gì?"
Tịch Giản Cận không có lên tiếng.
Bạc Sủng Nhi nắm chặt ngón tay của mình, đáy lòng của cô, lửa giận mười phần, lại âm thầm cắn răng, nửa thật nửa giả tha lấy đầu lưỡi, cười duyên nói.
"Anh liền không sợ như vậy, em sẽ càng thêm đối với Triệu Tố Nhã sao?"
"Em dám!" Tịch Giản Cận mặt mày lạnh lùng, ngữ điệu nặng nề.
"Em vì cái gì không dám?" .
tôi sẽ để cho anh rất thoải mái! (4 )
Bạc Sủng Nhi xem thường, nụ cười tùy ý mà xinh đẹp, trên mặt viết bốn chữ lớn"Thiên hạ vô địch": "Nếu như em muốn, em đại khái có thể để cho cô ta chết không có nơi táng thân, cho nên, anh hẳn là cảm tạ em... . . . Em không có trực tiếp làm cho cô ta cái xác không hồn!"
Nhìn lấy bộ dáng cô như vậy, Tịch Giản Cận có một trận hoảng hốt, giống như thời gian ngược dòng quay lại, trở lại thanh xuân năm đó.