Chương 1045
Một thiên kim tiểu thư có thể mang một vali vàng bạc châu báu bỏ trốn, Nhan Tâm không có tư cách thương hại cô ấy. Tuy nhiên, cô lại rất hiểu h0àn cảnh của Cảnh Giai Đồng.
Cô nhẹ nhàng vỗ vai Cảnh Giai Đồng “Chị đi tìm mấy bộ sườn xám cho em, còn đồ ngủ nữa.”
Cảnh Giai Đồng dọn đến phủ Đốc quân ở.
Nhị phu nhân Hạ Mộng Lan bảo Cảnh Phỉ Nghiên đến đón cô ấy về, Cảnh Giai Đồng không chịụ
“Chị, chị đừng quậy nữa, gần đây nhiều chuyện, nhà cửa rối tung. Em thật sự không rảnh dỗ chị.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Giai Đồng yên lặng nhìn em gái “Chuyện của Vương Khâm, em có biết không?”
Cảnh Phỉ Nghiên nhất thời nghẹn họng.
Một lúc lâu sau, Cảnh Phỉ Nghiên nói "Chị còn tính toán chuyện này?”
“Đây là chuyện nhỏ sao, A Nghiên?” Cô ấy hỏi.
Cảnh Phỉ Nghiên “Chẳng lẽ chị trách em? Đâu phải em định, hôn sự của chị là người lớn quyết. Sao chị lại trách em?”
Cô ta nói rồi khóc lên, ấm ức rơi nước mắt.
Cảnh Giai Đồng im lặng nhìn cô ta.
“Chị, là mẹ và bà nội tin nhầm Vương Khâm. Giờ anh ta xảy ra chuyện, người cũng chết rồi, còn thêm bao nhiêu phiền phức cho chúng ta.” Cảnh Phỉ Nghiên sụt sịt "Chị về trước đi. Chị ở đây, cha càng tức giận.”
“Em chỉ lo cha tức giận.” Giọng Cảnh Giai Đồng rất nhạt "Nhưng em yên tâm, lần này cha tức giận nhiều chỗ, ông ấy không để tâm chuyện nhỏ này của chị đâụ”
Má Cảnh Phỉ Nghiên giật giật.
Chị gái cô ta muốn làm phản rồi, giống như mẹ cô ta nói “thành sự không đủ, bại sự có thừa”.
Chị gái ở phủ Đốc quân, chẳng khác nào nhắc nhở cha mọi lúc rằng anh hai và cô ta tɾong chuyện Vương Khâm ngu ngốc thế nào, lại còn tính kế Cảnh Nguyên Chiêu và phu nhân ra sao.
Cha sẽ tức chết.
Nếu Cảnh Giai Đồng không quậy một trận thế này thì Cảnh Phỉ Nghiên đến khóc mấy lần, cha sẽ mềm lòng, chuyện này sẽ qua.
“Chị, coi như em xin chị được không?” Cảnh Phỉ Nghiên ôm Cảnh Giai Đồng "Chị về với em trước, chuyện nhà mình, từ từ nói.”
Cảnh Giai Đồng bướng bỉnh lắc đầụ
“Tạm thời chị sẽ không về. Cha và phu nhân không đuổi, chị muốn ở thêm mấy ngày, biết đâu sẽ gả đi ở đây luôn.” Cảnh Giai Đồng nói.
Cảnh Phỉ Nghiên kinh hãi “Chị muốn gả cho ai?”
“Chị muốn gả cho phó quan trưởng Liên Mộc Sinh, chị nói với cha rồi.”
“Không được ” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
“Sao lại không được?”
Cảnh Phỉ Nghiên rất muốn nói, Liên Mộc Sinh là tâm phúc của cha, không liên quan gì đến phủ Tây. Phủ Tây tìm người con rể này, không có tác dụng͟͟ gì cho nhà họ.
Phủ Tây không thể nào lôi kéo được Liên Mộc Sinh.
Người Liên Mộc Sinh cảm kích chỉ có Đốc quân, chứ không vì thế mà đối tốt với phủ Tây.
Hôn sự của con cái vốn là “kết thân hai nhà”, là chuyện của hai gia tộc chứ không phải chuyện của hai người.
Cảnh Giai Đồng gả cho Liên Mộc Sinh, uổng phí một cơ hội.
“Chị, anh ta chỉ là một phó quan mà thôi.” Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Giai Đồng “Được, chị sẽ nói câu này với cha, hỏi cha xem.”
Cảnh Phỉ Nghiên “...”
Cảnh Giai Đồng dọnNhan Tâm.
Cô ấy là người rất dễ chung sống, chẳng hề có chút tính khí nào, không phải nhẫn nhục chịu đựng mà là cô ấy chẳng so đo tính toán điều gì.
Trời nắng cô ấy vui, trời râm cô ấy cũng thích.