Chương 1051
Tháng chín trời thu vàng rực rỡ, thời tiết Nghi Thành không nóng cũng không lạnh, là mùa đẹp nhất tɾong năm, không ẩm ướt ngột ngạt.
Nhan Tâm nhìn cây h0àng quỳ tɾong sân, ngẩn người một lúc lâụ
Cô đang suy nghĩ.
"Chuyện ngân hàng liệu có diễn biến như kiếp trước không?" Cô tự hỏi.
Chuyện này cô cũng không phải người từng trải qua, chỉ là kiếp trước nghe Đại thiếu gia Khương Ích Châu nhắc tới.
Bạch Sương và Thịnh Viễn Sơn cùng nhau bước vào, Nhan Tâm cũng không nhận ra.
Thịnh Viễn Sơn nhìn the0 ánh mắt cô, cũng dừng lại ở cây h0àng quỳ.
"Hoa này đẹp lắm à? Cháu nhìn đến xuấtthần rồi." Anh ấy cười cười.
Giọng nói lạnh lùng.
Nhan Tâm h0àn hồn, cây h0àng quỳ trước mắt cánh hoa đơn giản, nở ra một loại hoa màu vàng nhạt, không rực rỡ kiều diễm, không hương lại nhạt nhẽo.
Khó hiểu sao lại giống tâm trạng của cô dạo gần đây.
"Đây là hoa Nam Thù trồng." Nhan Tâm nói.
"Cháu nhớ cô ấy à?" Thịnh Viễn Sơn hỏi.
Nhan Tâm gật đầụ
Thịnh Viễn Sơn "Lúc cậu đi nơi khác, có nhớ cậu không?"
Nhan Tâm hơi sững người.
"Biết thế cậu cũng trồng cho cháu ít hoa, để không đến nỗi cậu đi rồi cháu lại quên mất." Anh ấy như đang trêu đùa "Hoa gì có thể khiến người ta nhớ đến cậu nhỉ?"
Nhan Tâm suy nghĩ về câu hỏi này.
Hoa gì đây?
Trước mắt cô hiện lên một cây lê trắng muốt vào đầu xuân. Nhẹ nhàng, thanh cao, cũng lạnh lùng và tinh khiết như cậu vậy.
Nhưng lời này, cô không dám nói ra.
Cũng không may mắn.
Lê đồng âm với ly.
Thịnh Viễn Sơn nhất thời cũng không nghĩ ra, bèn chuyển chủ đề "Bên ngoài có người gửi thư cho cháu, cậu tiện đường mang vào."
"Cậu có thể đưa cho Bạch Sương." Nhan Tâm nói.
"Cậu vào ngồi chút, lát nữa phải đi rồi." Thịnh Viễn Sơn nói "Người đưa thư là Trương Phùng Xuân à? Cậu ấy trông g͙ià đi mấy tuổi."
"Chuyện của chị dâu trước đó đã đả kích rất lớn đối với vợ chồng họ." Nhan Tâm nói.
Vợ của Trương Phùng Xuân bỉ Quách Ỷ Niên đá sảy thai, phải cắt bỏ tử cung, hiện giờ vẫn đang phục hồi chức năng, sức khỏe kém xa so với trước kia.
Tuy vợ chồng nương tựa lẫn nhau, Trương Phùng Xuân quả thực trông g͙ià đi mấy tuổi.
"Con người ai cũng sẽ trải qua kiếp nạn." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm mời anh ấy uống trà, không xem bức thư Trương Phùng Xuân gửi tới.
Hai con chó không biết từ lúc nào đã vào phòng khách, sán lại gần Nhan Tâm.
Thịnh Viễn Sơn nhìn thấy con chó trắng Gạo Nếp, bèn nói "Con chó này đã không nhận ra cậu rồi."
"Nó chỉ thân với Uy Mãnh Đại Tướng Quân thôi, cũng không thân với chúng cháu lắm." Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn nhìn con chó sói to lớn kia, cười nói "Xứng đáng với cái tên này, nó được nuôi dưỡng rất tốt."
"Do giống chó, nó vốn dĩ là chó lớn mà." Nhan Tâm nói.
"Chó A Chiêu tặng cũng hung dữ hơn của người khác."
Nhan Tâm gật đầụ
Nhắc đến anh, lồng ngực cô lại đau nhói, chua xót.
Thịnh Viễn Sơn thấy tâm trạng cô sa sút, không ngồi lâu, đứng dậy tạm biệt.
"A Chiêu, anh còn sống đúng không?" Nhan Tâm áp chặt mặt dây chuyền của anh vào ngực "Khi nào thì anh về?"
Tim cô đau nhói từng cơn.
Cảnh Nguyên Chiêu không hề hay biết.
Anh lại nhận ra mình đã biến thành ma. Anh nhìn thấy Nhan Tâm của một kiếp khác.
Cô bị Khương Tự Kiệu bắt nạt, bị Chương Thanh Nhã làm nhục, lại bị Đại phu nhân nắm tɾong lòng bàn tay.
Cô cô độc một mình ở viện Tùng Hương.