⬅ Trước Tiếp ➡

Mọi người làm tay chân cho tôi, tôi sẽ đối đãi chân thành, nhưng ai có lòng riêng, mượn danh nghĩa của tôi làm điều xấu, tôi cũng sẽ tráng sĩ chặt tay." Nhan Tâm nói.
Cô nói lời khó nghe trước.
Lại nói về những điều cô kiêng kỵ.
Y thuật phải giỏi, không thể học nghệ không tinh. Cô sẽ thường xuyên kiểm tra bài vở, nếu phát hiện ai thụt lùi sẽ bị sa thải.
Nhân phẩm cũng phải tốt. Tâm trạng bệnh nhân đôi khi rất tệ, người nhà cũng sẽ lo lắng bất an, phải thấu hiểu nỗi đau của người bệnh. Người làm y phải có tấm lòng nhân từ.
Phải tôn trọng đồng nghiệp. Đồng nghiệp có thể cạnh tranh nhau, nhưng không được ác ý chèn ép. Sắp tới là cửa ải lớn, phải cùng nhau vượt qua, hiệu thuốc của Nhan Tâm phải làm gương.
"Còn một điều nữa, không được mượn danh nghĩa của tôi để làm điều phi pháp. Nếu có hành vi này, tôi tuyệt đối không dung tha." cô nói lời cuối cùng.
Mọi người đều nhao nhao vâng dạ.
Nhan Tâm lại kính thầy thuốc ngồi khám chính là Ngụy Hoành một ly rượu, nói rằng việc khám bệnh tɾong hiệu thuốc sau này đều trông cậy vào anh ấy.
Cô cũng kính học trò của Trương Phùng Xuân là Hà Bình một ly, xem như nói cho mọi người biết, người này sau này sẽ làm Nhị chưởng quầy của hiệu thuốc.
Mọi việc xong xuôi, Nhan Tâm cũng đã ngà ngà say.
Cô dẫn the0 Bạch Sương, đứng dậy ra về.
Không ngờ có một người đang đứng cạnh xe ô tô của cô.
Màn đêm bao phủ, làn da trắng lạnh của anh ấy tɾong bóng tối càng thêm lạnh lẽo, tựa như hoa quỳnh hóa thân, rơi xuống nhân gian.
"Lữ tọa." Bạch Sương lên tiếng trước.
Nhan Tâm say rượu, đi đứng có chút loạng choạng "Cậu chưa đi, hay là lại đến nữa ạ?"
"Lại đến. Cậu đến đón cháu, sợ cháu say rượu không tìm được đường về nhà." Anh ấy cười nói.
Khi nói chuyện với Nhan Tâm, anh ấy thường hay mỉm cười.
Tự nhiên và chân thực.
Còn khi ở chung với người khác, anh ấy lạnh lùng như băng sương, cao không thể với tới.
Nhan Tâm vốn là người biết điều, người khác đối xử đặc biệt, cô đều cảm kích. Nhưng đối diện với thiện ý của cậu, cô vừa thấp thỏm vừa buồn bã.
Người khác đối tốt với cô, cô đáp lại mười hai phần, cậu đối tốt với cô, lại có nguyên do khác, thật không biết lấy gì báo đáp.
"Không cần đâu cậu, cháu có Bạch Sương. Cô ấy là người A Chiêu bồi dưỡng, cô ấy sẽ đưa cháu về nhà." Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn hơi sững lại.
Anh ấy lẳng lặng cười cười "Lên xe trước đã."
Anh ấy mở cửa xe.
Lại dặn dò Bạch Sương "Cô ngồi bên cạnh Đại tiểu thư, chăm sóc một chút. Đưa chìa khóa cho tôi."
Bạch Sương nhìn Nhan Tâm.
Nhan Tâm gật đầụ
Thịnh Viễn Sơn làm tài xế cho cô, lái xe trở về phủ Đốc quân.
Bên ngoài lầu nhỏ của Nhan Tâm, hoa đan quế rụng đầy đất, còn vương lại chút hương thơ๓ thanh khiết.
Đầu đông rồi.
"... Nhiếp tiểu thư có đến tìm cháu gây phiền phức không?" Thịnh Viễn Sơn hỏi.
Nhan Tâm dựa vào tường.
Gió đêm hơi lạnh thổi tan nửa phần men say của cô. Trong đầu cô cũng không cách nào cân nhắc câu chữ, bèn nói thẳng "Cô ta nói cô ta mắc bệnh tương tư cậu, bắt cháu chữa. Cháu còn chưa kê đơn, cô ta tự mình đã có một phương thuốc, bảo cháu tránh xa cậu ra."


⬅ Trước Tiếp ➡