⬅ Trước Tiếp ➡

Đại cục phải ổn định trước, cuộc chiến tranh g͙iành quyền quản gia chỉ là bỏ gốc lấy ngọn, không có binh quyền chống đỡ, cái gì cũng không giữ được.
"Cháu nói cho cậu biết một bí mật." Nhan Tâm bảo anh ấy ghé tai lại.
Hơi rượu trên người cô phả vào người, lại sợ vách tường có tai, cô cẩn thận nói với cậu một bí mật mà kiếp trước cô biết được.
Chuyện này là Thịnh Nhu Trinh nói cho cô biết. Là rất nhiều năm sau khi sự việc xảy ra, Thịnh Nhu Trinh vô tình nhắc tới, không phải sự việc phát sinh trước thời điểm đó.
Nhan Tâm sợ ký ức có sai lệch, cũng sợ Thịnh Nhu Trinh nói dối, cho nên mới trì hoãn mãi.
"... Cửa tiệm trang sức này, xin cậu hãy nghĩ cách tìm ra sơ hở của nó. Khống chế người lại." Nhan Tâm nói.
Thịnh Viễn Sơn nhìn cô chằm chằm.
Một lúc lâu sau, anh ấy mới nói "Những gì cháu suy đoán, cậu tất nhiên tin tưởng. Cậu sẽ đi làm."
Nhan Tâm "Cháu thực sự rất say, cháu đi nghỉ trước đây."
"Được." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm trở về lầu nhỏ.
Một đêm ngủ yên, ngày hôm sau đầu hơi đau nhẹ.
Lúc cô ăn sáng, nhớ lại những lời tối qua nói với Thịnh Viễn Sơn.
"Lẽ ra nên nói với cậu lúc tỉnh táo. Chắc cậu coi đó là lời say cả rồi." Nhan Tâm nghĩ.
Việc riêng của Nhan Tâm, cô đã xử lý ổn thỏa đâu vào đấy the0 đúng trình tự.
Cô cũng đem cách đối phó với Cảnh Trọng Lẫm kể lại đúng sự thật cho cậu nghe.
Cô còn muốn trò chuyện với cậu, nói lại một lần nữa lúc tỉnh táo.
Nhưng cậu đã đi đến khu đóng quân, rất bận rộn.
Đốc quân vẫn luôn ở tɾong thành.
Chuyện Tổng trưởng ngân hàng chính phủ bệnh nặng̝, bên ngoài vẫn luôn giữ bí mật, nhưng Đốc quân đã tìm Nhan Tâm.
"Châu Châu Nhi, y thuật con tốt, đi xem cho lão Đào một chút." Đốc quân nói với cô.
Nhan Tâm vâng lời.
Phu nhân Đốc quân cùng đi the0.
Từ khi phủ Đốc quân được thành lập, Đào Kính đã đảm nhiệm chức Tổng trưởng ngân hàng chính phủ, tận tụy, cần cù, Đốc quân vô cùng tin tưởng ông ta.
Ông ta mới đổ bệnh gần đây, đột nhiên trở nặng̝ đến mức không xuống giường được.
Lại vì chức quan của ông ta khá đặc biệt, chuyện này cần giữ bí mật, Đốc quân cũng không nói ra ngoài, rất nhiều người không biết tình hình của ông ta.
Khi Nhan Tâm cùng Đốc quân, phu nhân đến công quán Đào gia, gặp được Đào Kính, tɾong lòng Nhan Tâm đã hiểu rõ.
Da dẻ Đào Kính vàng vọt một cách bất thường, cực kỳ gầy gò, tinh thần uể oải không phấn chấn̵, bệnh của ông ta nằm ở gan.
Nếu mời Nhan Tâm sớm hơn hai tháng, có lẽ Nhan Tâm còn có thể cố sức thử một lần.
Bây giờ tình trạng này của ông ta, đã cái cận kề cái chết, thần tiên đến cũng vô phương cứu chữa.
Nhan Tâm bắt mạch xong, đi ra lắc đầu với Đốc quân "Tây y sẽ nói ông ấy bị ung thư gan, hơn nữa đã rất nghiêm trọng rồi, con cũng không có cách nào."
Lại nói "Để trễ quá rồi, sớm hơn hai ba tháng, có lẽ còn có thể thử xem. Bây giờ cái cây này đã h0àn toàn chết khô rồi."
Đốc quân đau lòng không thôi, thở dài một hơi.
Đào Kính bị bệnh đúng lúc Cảnh Nguyên Chiêu mất tích, Đào gia không dám làm phiền Đốc quân.


⬅ Trước Tiếp ➡