Chương 1078
"Phải uống thuốc thôi, cậu sốt cao lắm rồi." Nhan Tâm nói.
"Cậu không sao, cố chịu một chút là khỏi thôi." Thịnh Viễn Sơn dường như rất kháng cự hai chữ "uống thuốc", mày nhíu chặt lại "Cậu có thể uống chút rượu để át đi."
"Không được " Nhan Tâm nói
"Châu Châu Nhi, con đi kê một thang thuốc đi. Mẹ canh chừng em ấy, đổ thuốc cho em ấy uống." Phu nhân nói.
Nhan Tâm vâng lời.
Vẻ mặt Thịnh Viễn Sơn đầy bất lực.
Phu nhân thở dài "Em làm chị bớt lo chút đi. Lớn từng này rồi, phải biết tự chăm sóc bản thân chứ."
"Gần đây bận quá nên hơi mệt, lại tɾúng gió lạnh cả buổi chiều nên mới sốt." Anh ấy giải thích "Em không sao đâu, chị yên tâm."
Phu nhân làm sao mà yên tâm được?
Nhan Tâm kê đơn thuốc cho Thịnh Viễn Sơn, phu nhân ép anh ấy uống.
"Mọi người về trước đi. Trời lạnh, đừng để bị lây bệnh." Thịnh Viễn Sơn nói.
Nhan Tâm cũng khuyên "Mẹ, chúng ta về thôi, chỗ cậu có người chăm sóc mà."
"Không, mẹ đợi em ấy khỏe lại." Phu nhân nói "Dưới lầu dọn dẹp phòng khách, chị và Châu Châu Nhi ở lại đây trước đã."
Thịnh Viễn Sơn "..."
Chiều tối hôm đó, Nhan Tâm lại sắc thuốc. Nghe nói Thịnh Viễn Sơn đã tỉnh, cô bèn vào thăm.
Gò má anh ấy tái nhợt, môi cũng trắng bệch, trông rất yếu ớt.
Nhan Tâm sờ trán anh ấy.
"Đã hạ sốt một chút rồi." Nhan Tâm nói "Cậu uống hết bát thuốc này rồi nghỉ ngơi tử tế hai ngày là sẽ ổn thôi."
Anh ấy mỉm cười đón lấy, đôi con ngươi màu nâu nhạt đặc biệt tĩnh lặng "Được."
Lại nói "Cậu sẽ ngoan, Châu Châu Nhi."
Nhan Tâm hơi sững người.
Anh ấy nhìn cô chằm chằm, ánh mắt tɾong ve0 mà nóng bỏng, nhiệt độ như nhuộm thấu đôi mắt anh ấy.
Nhan Tâm cụp mắt xuống.
Anh ấy uống một hơi hết sạch bát thuốc, Nhan Tâm đón lấy cái bát "Cậu ngủ thêm một lát đi. Ra mồ hôi cũng đừng vội tắm rửa, đợi hết sốt hẳn."
Lúc cô đón lấy bát, Thịnh Viễn Sơn nắm lấy cổ tay cô.
Nhan Tâm cúi đầụ
Ngón tay anh ấy có lẽ do đang sốt nên ấm hơn bình thường vài phần.
"Cậu sẽ không chết đâụ" Anh ấy thì thầm nói với cô "Cậu sẽ nghe lời cháu, bảo vệ tốt cho cháu và chị. Châu Châu Nhi, cậu sẽ không chết đâu, cháu đừng sợ."
Sống mũi Nhan Tâm cay cay.
"Cháu biết." Cô nói.
Thịnh Viễn Sơn kéo tay cô, nhẹ nhàng áp lên môi mình một cái "Tối nay về đi. Hai người đã vất vả lắm rồi, còn phải chăm sóc cậu nữa thì cậu càng không nghỉ ngơi được."
Nhan Tâm vội vàng rút tay về "Vâng."
Cô chạy vội ra khỏi cửa.
Cô nói với phu nhân rằng Thịnh Viễn Sơn quả thực không sao, chỉ là cảm lạnh gây sốt cao, không có vấn đề gì lớn.
Chi bằng về phủ Đốc quân trước, để anh ấy cũng yên tâm dưỡng bệnh.
Phu nhân đồng ý.
Trên đường về, Nhan Tâm dường như rất mệt mỏi, dựa vào vai phu nhân.
Phu nhân nhẹ nhàng vuốt tóc cô "Con mệt à?"
"Vâng."
"Con phải nghỉ ngơi cho khỏe mấy ngày đi. Viễn Sơn mệt đổ bệnh rồi, đừng để con cũng ngã bệnh the0." Phu nhân nói.
Bên tai Nhan Tâm cứ văng vẳng lời của Thịnh Viễn Sơn.
Anh ấy nói "Cậu sẽ ngoan, Châu Châu Nhi."
Ngực cô đau âm ỉ từng cơn. Giống như một con mãnh thú đầy thương tích, cẩn thận thu lại nanh vuốt, nhẹ nhàng liếm cô một cái.
Lẽ ra cô tuyệt đối không nên gặp mặt Thịnh Viễn Sơn nữa.