⬅ Trước Tiếp ➡

Cảnh Giai Đồng không để cô ngồi ghế sô pha mà bê một chiếc ghế gấm nhỏ, cùng cô ngồi quanh lò sưởi, lại đặt một quả quýt nhỏ lên nắp lò.
"Có phải em đang rất thất vọng không?" Nhan Tâm hỏi.
Cảnh Giai Đồng "Cũng không hẳn."
"Giai Đồng, có vài lời chị không biết có nên nói với em không." Nhan Tâm cân nhắc mãi.
"Chị nói đi, em không giận chị đâụ"
"Thực ra chị nhìn ra được, em khá thất vọng." Nhan Tâm nói.
Cảnh Giai Đồng thở dài, dùng tay ủ ấm quả quýt trên lò sưởi "Có một chút."
"Nhưng nguyên nhân thực sự khiến em thất vọng không phải là không cưới được đoàn trưởng Liên mà là không có cách nào thoát khỏi gia đình." Nhan Tâm nói.
Cảnh Giai Đồng ngẩn ra.
"Giả sử phó quan trưởng đổi là người khác, không cưới được anh ta, em cũng sẽ thất vọng như vậy, miễn là người này trông sáng sủa không đáng ghét." Nhan Tâm nói.
Cảnh Giai Đồng ngẫm nghĩ, gật đầu "Chị nói đúng. Em không hiểu rõ phó quan trưởng lắm, chỉ thấy anh ấy thuận mắt."
"Giai Đồng, tình cảnh của chị ở nhà mẹ đẻ cũng tệ hại như em vậy. Đặc biệt là sau khi ông nội chị qua đời, chị vô cùng mông lung, giống hệt như lúc em bỏ nhà đi, muốn buông xuôi tất cả.
Sau đó, mẹ kế bảo chị gả cho Khương Tự Kiệụ Chị không thích anh ta, thậm chí không biết anh ta. Chị không phản đối. Điều chị nghĩ là thoát khỏi nhà mẹ đẻ. Nhưng kết quả thì sao?" Nhan Tâm nói, giọng trầm xuống.
Cảnh Giai Đồng "Họ đối xử với chị rất tệ, điều này em biết."
"Người ngoài không biết chị đã chịu bao nhiêu khổ cực." Nhan Tâm nói "Cách để chúng ta thoát khỏi bể khổ không phải là nhảy từ cái hố này sang cái hố khác. Nếu coi hôn nhân là sự cứu rỗi thì nó sẽ là cái hố sâu thứ hai, có thể khiến em máu thịt lẫn lộn, thê thảm không nỡ nhìn.
Rất nhiều người bất hạnh. Em đường đường là thiên kim tiểu thư phủ Đốc quân, bọn họ coi hôn nhân của em như trò đùa, chị biết em cũng bất hạnh.
Nhưng Giai Đồng à, nếu bản thân em không tự đứng lên được thì Liên Mộc Sinh không phải là cọng rơm cứu mạng của em, anh ta có thể cũng sẽ là sợi dây thừng tiếp the0 siết cổ em đấy."
Cảnh Giai Đồng ngẩn người lắng nghe.
Hồi lâu, nước mắt cô ấy từng giọt từng giọt rơi xuống sưởi.
"Em không biết tương lai ở đâụ" Cô ấy nói.
"Em có muốn ra nước ngoài du học không?" Nhan Tâm hỏi "Học đại cái gì cũng được."
"Em muốn học Tây y." Cảnh Giai Đồng nói "Chị rất lợi hại, em cũng muốn được như chị."
"Có lẽ em có thể bắt đầu học tiếng Anh trước. Đợi khi em hiểu được một ít tiếng Anh thì hãy đề xuấtvới Đốc quân rằng em muốn ra nước ngoài học Tây y." Nhan Tâm nói.
"Được." Cảnh Giai Đồng gật đầụ
Cô ấy ngước đôi mắt ướt đẫm nhìn Nhan Tâm "Chưa ai nói với em những điều này cả, cảm ơn chị."
Nhan Tâm xoa đầu cô ấy.
Cảnh Giai Đồng đã nghĩ thông suốt.
Cô ấy không còn cố chấp nữa.
Cô ấy đi nói với phu nhân "Là do con không muốn về nhà, không muốn bị mẹ con quản thúc nên mới nghĩ đến việc kết hôn nhanh chóng."
Lại nói "Liên Mộc Sinh rất tốt, nhìn không khiến người ta ghét. Con và anh ấy chưa từng tiếp xúc, cũng không có tình cảm, chỉ là muốn dựa dẫm vào một người có sẵn.


⬅ Trước Tiếp ➡