Chương 1097
Cô ta biết Cảnh Giai Đồng không có bản lĩnh, cho nên nỗi lo lắng này không quá mãnh liệt. Chỉ là âm thầm tác oai tác quái, có lẽ chính bản thân cô ta cũng không nhận ra.
"Chị, em cảm thấy chị thay đổi rồi." Cảnh Phỉ Nghiên lạnh lùng nói "Là có người nói gì với chị, châm ngòi ly gián sao?"
"Cha kiêm thừa tự hai phòng, hai nơi vốn là một nhà. Chị nói sai sao?" Cảnh Giai Đồng hỏi "Chị thay đổi ở đâu?"
Cảnh Phỉ Nghiên bị chặn họng không nói nên lời.
Cô ta xoay người bỏ đi, trực tiếp sập cửa bỏ đi.
Cảnh Giai Đồng nhìn bóng lưng cô ta, có chút hoảng hốt. Anh cả mất tích, tɾong nhà quả thực lòng người bồng bột, con quỷ tɾong lòng mỗi người đều bò lên tác quái.
Người ta như bị con quỷ tɾong lòng đoạt mất hồn, đều không giống mình nữa.
Cảnh Giai Đồng nhắm mắt lại.
Cô ấy lớn thế này, luôn sống sót tɾong kẽ hở, chưa từng nhận được tình mẹ, cũng chưa từng nhận được tình cha.
Cô ấy từng thấy người ăn xin trên đường phố, cũng từng thấy có người bán con gái ở chợ.
Những cô gái trạc tuổi cô ấy, bị người ta xem răng, xem tay chân có ghẻ lở hay không như súc vật, Cảnh Giai Đồng rất may mắn vì mình mang họ Cảnh.
Cô ấy rất ít khi oán hận, ít nhất cô ấy được ăn no mặc ấm, có người hầu hạ.
Cảnh Giai Đồng nhớ lúc còn rất nhỏ, nghe các bà vú nói chuyện về Đại phu nhân Thịnh thị.
"... Gia thế hiển hách như vậy, tiểu thư được ngàn chiều vạn sủng, chẳng phải nói đổ là đổ sao. Nếu không gặp được Đốc quân thì kết cục của Thịnh thị khó mà lường được."
Cảnh Giai Đồng liền biết, không phải xuấtthân tốt là có thể thương xuân buồn thu, suốt ngày oán thán số phận bất công.
Ông trời nghe thấy, nói không chừng ngay cả những ngày tháng tốt đẹp hiện tại của cô ấy cũng thu hồi, nếu cha cô ấy thua trận một cái thì nhà cô ấy sẽ bị quân phiệt khác chiếm đóng, cô ấy sẽ giống như Đại phu nhân lúc trước, vác tay nải đi chạy nạn.
Cảnh Giai Đồng luôn đọc được tin tức các quân phiệt khác sụp đổ trên báo.
"Nhưng những người nhà của chúng ta, bọn họ chưa bao giờ biết ơn." Cảnh Giai Đồng rất đau khổ.
Cô ấy trốn tránh sống qua ngày, trân trọng từng ngày, nhưng những người thân ruột thịt của cô ấy, lại dường như không cam tâm với sự bình yên như vậy.
Bọn họ đang gây chuyện.
Một khi sơ sẩy, bọn họ sẽ rơi vào con đường không thể quay đầu, cũng sẽ kéo Cảnh Giai Đồng xuống vực thẳm.
Ngày hôm sau, Cảnh Giai Đồng đi tìm Đại phu nhân Thịnh thị.
Nhan Tâm cũng ở bên cạnh.
"... A Nghiên bây giờ rất tự phụ, trước đây em ấy không như vậy. Bây giờ em ấy nói năng làm việc, con đều cảm thấy rất xa lạ. Con rất sợ." Cảnh Giai Đồng nói.
Phu nhân nghe xong, có chút ngạc nhiên "Vậy sao?"
"Trước mặt người em ấy vẫn giả ngoan. Nhưng con nhìn ra được. Trong thời gian ngắn, em ấy thay đổi rất nhiều, tɾong giọng điệu nói chuyện của em ấy đều là vẻ đắc ý." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm hơi trầm tư.
Phu nhân "A Nghiên lớn rồi."
"... Hình như là sau khi anh cả mất tích, A Nghiên mới bắt đầu như vậy." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm kinh ngạc nhìn Cảnh Giai Đồng một cái.
Cô ấy quá thẳng thắn rồi.
Phu nhân sững sờ, sau đó cười cười "Cục diện thay đổi, lòng người sẽ thay đổi."