⬅ Trước Tiếp ➡

"Đại tiểu thư, đừng nghĩ "bao giờ rắc rối mới kết thúc". Còn sống là còn rắc rối, chết rồi mới hết chuyện.
Việc đến đâu hay đến đó, xử lý thế nào tɾong lòng cô tự có tính toán. Đôi khi thấy mệt mỏi quá, thực ra chỉ là thiếu một bữa ăn ngon, một giấc ngủ đẫy thôi." Bà Phùng cũng nói thêm.
Nhan Tâm nhìn họ, gật đầu "Mọi người đừng lo cho tôi."
Đêm đó, cô ngủ một giấc ngon lành.
Sáng hôm sau thức dậy thấy người nhẹ nhõm hơn hẳn.
Cô sang chỗ phu nhân ăn sáng, Đốc quân cũng ở đó.
Hai vợ chồng họ đang bàn chuyện.
"... Đã đến ở khách sạn Vạn Cẩm rồi sao?" Phu nhân hỏi.
Thấy Nhan Tâm bước vào, phu nhân bảo cô ngồi, không giấu giếm cô, tiếp tục nói "Đốc quân Nhiếp phái người đến là vì việc công hay việc tư?"
Đốc quân vừa húp cháo vừa nói "Ngoài mặt là việc tư, nói là bàn chuyện hôn nhân của Nhiếp tiểu thư, nhưng đằng sau là muốn kết đồng minh."
Liên hôn chính là một hình thức kết đồng minh.
"Trước đây cô ta muốn gả cho Viễn Sơn, còn bây giờ thì sao?" Phu nhân hỏi.
Đốc quân "Bây giờ muốn gả cho Trọng Lẫm."
"Vậy để tôi đi gặp vị tham mưu trưởng đó." Phu nhân nói "Ông không chỉ là cha mà còn là Đốc quân. Chuyện hôn nhân của con cái, lẽ ra ông nên đứng ra, nhưng Nhiếp gia chỉ phái người đến, ông mà đi thì tự hạ thấp thân phận mình."
"Cảm ơn phu nhân." Đốc quân nói.
Lại dặn thêm "Bà đưa cả Châu Châu Nhi và Giai Đồng đi cùng, để chúng nó mở mang tầm mắt, Viễn Sơn cũng sẽ đi cùng bà."
Phu nhân gật đầụ
Bà ấy lại hỏi Đốc quân "Ông có đồng ý mối hôn sự này không?"
Đốc quân định tống khứ Cảnh Trọng Lẫm đi.
Cảnh Trọng Lẫm không muốn đi, thuyết phục được Nhiếp gia giúp đỡ, điều này có thể hiểu được, nhưng kết thông gia không có hại gì cho Đốc quân, kết đồng minh sẽ làm lớn ma͙nh thế lực của ông ấy.
"Để tôi bàn bạc với các tham mưu đã." Đốc quân nói.
"Chuyện hôn nhân của con cái, vợ chồng mình có thể bàn bạc với nhaụ" Phu nhân nói "Lần trước đã nói rồi, Nhiếp tiểu thư không phải là người vợ tốt. Kết đồng minh không thành lại thành thù thì phiền toái lắm."
Lại nói "Hạ thị làm mẹ chồng, chắc chẳng có ý thức liên hôn gì đâụ Cô ta mà ra oai mẹ chồng, Nhiếp tiểu thư lại chẳng hiền lành cũng chẳng nhiều mưu mẹo, kiểu gì mà chẳng làm ầm lên với cô ta?"
Đốc quân "Đúng là như vậy."
Phu nhân trước nay không có tư tâm, bà ấy lo nghĩ cho sự an ổn của chính phủ quân sự.
Lời của bà ấy rất có trọng lượng.
"Ông đưa ra một quy trình, tôi mới có thái độ để nói chuyện với người của Nhiếp gia." phu nhân nói.
Đốc quân "Vẫn the0 kế hoạch cũ, qua tết Trọng Lẫm sẽ đi."
"Như vậy là tốt nhất. Nó học thành tài trở về mới là rường cột của nước nhà." Ohu nhân nói.
Tổng tham mưu Tấn Thành lặng lẽ đến Nghi Thành, ở tại khách sạn Vạn Cẩm, không bao trọn khách sạn mà chỉ mang the0 ba mươi lính canh, bao trọn tầng năm của khách sạn.
Phu nhân và Thịnh Viễn Sơn đến gặp ông ta, mang the0 cả Nhan Tâm và Cảnh Giai Đồng.
Vừa nhìn thấy Thịnh Viễn Sơn, Tổng tham mưu Tấn Thành đã rất niềm nở.
"Từ khi cậu trở về, Đốc quân của chúng tôi không lúc nào không nhắc đến cậụ Hận không thể đích thân đến đón cậu về." Tổng tham mưu nói.
Thịnh Viễn Sơn "Đốc quân vẫn khỏe chứ?"
"Rất khỏe."


⬅ Trước Tiếp ➡