⬅ Trước Tiếp ➡

Không mời Hạ Mộng Lan, dù bề ngoài là bàn về chuyện hôn nhân của Cảnh Trọng Lẫm và Nhiếp Kiềụ
Nhan Tâm có mặt.
Thịnh Viễn Sơn vẫn luôn âm thầm sắp xếp, Nhan Tâm không biết anh ấy đã chuẩn bị những gì.
Anh ấy nói với Nhan Tâm và phu nhân "Cảnh Trọng Lẫm sẽ chết."
Nhan Tâm nhìn anh ấy, không nói gì.
Phu nhân trầm ngâm "Có làm sạch sẽ được không?"
"Chị yên tâm." Thịnh Viễn Sơn nói.
Phu nhân "Ý chị là nếu em không nắm chắc thì Châu Châu Nhi có thể không tham dự. Chuyện này có thể liên lụy đến chị, nhưng không thể liên lụy đến con bé."
Nhan Tâm quay lại nhìn phu nhân.
Trong lúc nguy hiểm nhất, người mẹ luôn bảo vệ con mình trước tiên.
"Con nghe the0 sự sắp xếp." Nhan Tâm tiếp lời.
Cô sẽ không gây rối.
"Sẽ không liên lụy đến Châu Châu Nhi đâụ Nếu cô ấy không đi thì sẽ đánh rắn động cỏ. Sau này, nếu Đốc quân hỏi đến, lại vô cớ tăng thêm sự nghi ngờ cho cô ấy." Thịnh Viễn Sơn nói.
Lại nhìn Nhan Tâm, đôi mắt màu nâu nhạt ánh lên vẻ sâu thẳm "Sợ không?"
Nhan Tâm "Cháu không sợ."
"Nói qua kế hoạch cho bọn chị nghe đi." Phu nhân nói.
Thịnh Viễn Sơn "Nếu hai người biết rồi, e rằng rất khó giả vờ như không biết gì cả. Chị, em đã dùng tai mắt chị cài cắm ở phủ Tây.
Mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, nếu Cảnh Trọng Lẫm không chết thì đó là do ông trời chưa muốn thu phục cậu ta, vậy chúng ta không thể đâύ với trời."
Tính cách anh ấy trầm ổn, lời nói dịu dàng, Nhan Tâm thi thoảng mới có thể nhìn thấy sự điên cuồng và tàn nhẫn từ tɾong lời nói của anh ấy.
Phu nhân cười nhẹ.
Bà ấy hít sâu một hơi "Được, cứ hết sức mà làm, còn lại cứ the0 ý trời."
Nhan Tâm phải về thay quần áo.
Thịnh Viễn Sơn đặc biệt dặn dò cô "Châu Châu Nhi, ăn mặc đẹp một chút, đừng quá đơn giản."
"Vâng, cháu sẽ mặc bộ nào màu sắc tươi tắn một chút." Nhan Tâm nói.
Nhà hàng của khách sạn Vạn Cẩm cũng không bao trọn, đại sảnh có lác đác vài khách, chỉ có mấy phòng bao là đã được đặt hết, canh phòng nghiêm ngặt.
Cảnh Trọng Lẫm đang ở nhà, nghe em gái Cảnh Phỉ Nghiên sắp xếp.
"... Anh cứ làm the0 lời em nói, sẽ không sai đâụ" Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Cảnh Trọng Lẫm "Chuyện này rủi ro cực lớn. Chúng ta nên đối phó với Nhan Tâm trước."
"Anh lại thế rồi " Cảnh Phỉ Nghiên không vui "Hay là tối nay anh đừng đi nữa, em đi thay anh. Chuyện này em có thể lo liệu được."
Cảnh Trọng Lẫm "Nếu chuyện bại lộ thì cha sẽ không tha cho chúng ta đâụ"
"Vậy thì đừng để bại lộ." Cảnh Phỉ Nghiên nói.
Tay Cảnh Trọng Lẫm hơi run rẩy, không biết là do quá lạnh hay quá căng thẳng.
Cảnh Phỉ Nghiên nhìn anh ta như vậy, tɾong lòng vừa giận anh ta không có chí tiến thủ, lại vừa thấy bi ai "Các anh em của mình, toàn là lũ vô dụng͟͟."
"Anh quyết định chưa?" Cảnh Phỉ Nghiên hỏi anh ta "Không làm thì nói sớm, chúng ta hủy bỏ kế hoạch."
"Làm " Cảnh Trọng Lẫm quyết tâm "Được làm vua thua làm giặc, dù sao cũng đã đến nước này rồi."
Lần trước Cảnh Phỉ Nghiên khuyên anh ta đi khóc lóc với Đốc quân, nói rằng anh ta đã biết sai rồi.
Anh ta thực sự đã đi.
Trong phòng họp, anh ta khóc nức nở, nói mình còn quá trẻ, nôn nóng muốn thể hiện nên mới phạm sai lầm lớn, xin Đốc quân tha thứ.


⬅ Trước Tiếp ➡