Chương 1120
Nhan Tâm và Cảnh Giai Đồng the0 đám đông, nơi nào có người thì họ chen vào, Thịnh Viễn Sơn và Bạch Sương đi the0 sau, còn có một phó quan mặc áo ngắn vải xanh dày đóng vai người hầu, không xa không gần đi phía saụ
Giữa đám đông, đầu tiên Nhan Tâm nhìn thấy Cảnh Phỉ Nghiên, rồi mới nhìn thấy cô gái bên cạnh cô ta.
Cô gái mặc áo ch0àng lông cáo trắng, thanh thoát và tao nhã. Làn da cô ta trắng như tuyết, trang phục nhẹ nhàng, vì vậy đôi bông tai đỏ như hai giọt máu, sáng chói và nổi bật.
Vẻ đẹp của cô ta rất nổi bật, hơn hẳn những cô gái bên cạnh.
"Đó là Hạ Diệu Diệụ" Cảnh Giai Đồng thì thầm với Nhan Tâm.
Cảnh Phỉ Nghiên nhìn thấy đám người Nhan Tâm, sắc mặt thay đổi, ngay lập tức nở một nụ cười trên khuôn mặt bình tĩnh của mình.
Cô ta tɾong sáng và ngây thơ, bước tới "Chị."
Chỉ gọi một tiếng "chị", không rõ là gọi Nhan Tâm hay Cảnh Giai Đồng.
Nhan Tâm không đáp lời.
Cảnh Giai Đồng lên tiếng "Các em ra ngoài chơi sao?"
"Đúng vậy." Cảnh Phỉ Nghiên cười đáp, rồi nhìn sang Nhan Tâm "Chị, chúc mừng năm mới."
Nhan Tâm gật đầu "Chúc mừng năm mới, A Nghiên."
Cô tỏ ra bình thản.
Cảnh Phỉ Nghiên bắt đầu giới thiệu những người đứng sau cô ta, có người thuộc gia đình ngoại của cô ta, cũng có bạn bè, thậm chí còn có cả Quách Đình.
Quách Đình đứng ở phía sau đám đông, lúc đầu Nhan Tâm không nhìn thấy anh ta.
Mới đây, Quách Đình đã bị Thịnh Viễn Sơn thẩm vấn. Trên má và cổ anh ta vẫn còn những vết sẹo rõ rệt.
Khi thấy Thịnh Viễn Sơn, anh ta không khỏi rùng mình.
Lúc này, anh ta đứng phía sau đám đông, không tiến đúc bằng băng giá. Anh ta cao lớn, dù có người chắn phía trước, cũng không thể che giấu được sự tàn nhẫn toát ra từ người anh ta.
Ánh mắt anh ta nhìn Nhan Tâm và Bạch Sương, đặc biệt ác ý.
"Chào cô, Nhan tiểu thư, tôi là Diệu Diệụ" Hạ Diệu Diệu tiến lên, chủ động bắt tay với Nhan Tâm, rồi hỏi "Cô không đổi họ sao?"
Nhan Tâm còn tưởng cô ta nói về quy tắc mới, phụ nữ lấy chồng thì the0 họ chồng.
Không ngờ cô ta lại tiếp tục "Trước đây Thịnh Nhu Trinh làm con nuôi của phu nhân nên đổi họ Thịnh. Trước đó cô ta không phải họ Thịnh."
Nhan Tâm nghe thấy sự ác ý tɾong câu nói vô tình này.
Người có chút mắt nhìn đều không nhắc đến Thịnh Nhu Trinh.
"Cô ta được nhận nuôi từ nhỏ, tôi là lớn lên mới nhận làm con nuôi, không giống nhau, tôi không cần phải đổi họ." Nhan Tâm nói.
"Thì ra là vậy." Hạ Diệu Diệu cười nói "Mấy hôm nữa tôi sẽ gửi thiệp mời cho cô, đến nhà tôi chơi. Tháng Giêng tôi có vài buổi tiệc, nhất định phải đến."
Cô ta và Nhan Tâm tuổi tác gần như tương đương, tɾong lời nói mang một chút thân mật, nhưng lại coi Nhan Tâm như em gái nhỏ.
Lời nói tự nhiên.
Thái độ này, đằng sau cũng ẩn chứa sự khinh thường "cô không bằng tôi".
Rất nhiều người sẽ vuốt mặt nể mũi, họ sẽ cảm thấy nếu mời được Nhan Tâm đến thì sẽ nhận được sự công nhận của phu nhân, rất đáng tự hào.
Hạ Diệu Diệu không quan tâm, như thể đang nói "Tôi mời cô, cô phải đến, không đến là không nể mặt tôi." Ý là cô phải nể mặt tôi, mặt mũi của tôi khá quan trọng.
"Xin lỗi, tôi có nhiều tiệc vào tháng Giêng, đã nhận được nhiều thiệp mời rồi." Nhan Tâm cười đáp lại "Hạ tiểu thư nói muộn rồi."
Hạ Diệu Diệu hơi ngẩn ra.