⬅ Trước Tiếp ➡

Nhan Tâm "Đúng, mỗi lần kiểu dáng đều khác nhaụ Nhưng thiên kim tiểu thư được cưng chiều hết mực như cô ta, lại chỉ yêu thích mỗi loại trang sức này, sẽ không thể nào cho phép người khác có hoa tai giống hệt mình.
Bạch Sương, cô có thể nghĩ cách nào đó, lấy được hoa tai của Hạ Diệu Diệu trước khi chúng ta đến dự tiệc vào ngày kia không?"
"Đôi nào ạ?" Bạch Sương hỏi.
Nhan Tâm "Bất kỳ đôi nào."
"Lát nữa tôi đi tìm Bội Lan." Bạch Sương nói.
Nhan Tâm nghe thấy cái tên này, nhất thời cảm thấy rất lạ lẫm, nhưng lại cũng quen tai "Cô hầu gái quản sự Bội Lan ở biệt quán của thiếu soái?"
"Là cô ấy." Bạch Sương nói "Mạng lưới tình báo tɾong thành của thiếu soái do cô ấy quản lý. Địa hình Hạ gia tôi không thạo, mạo muội mò vào có thể sẽ bị bắt.
Bội Lan hoạt động tɾong thành nhiều năm, bản đồ địa hình phủ Tây, Hạ gia, cô ấy chắc là có. Nếu không thiếu soái cũng sẽ không giao việc cho cô ấy quản."
Nhan Tâm hơi ngạc nhiên.
"Tôi nhớ thiếu soái từng nói, cô ấy có chút bản lĩnh, xuấtthân từ trại lính ngầm, làm việc ở biệt quán của anh ấy. Tôi còn tưởng cô ấy chỉ quản lý biệt quán, tiện thể chạy vặt. Không ngờ mạng lưới tình báo tɾong thành lại thuộc về cô ấy." Nhan Tâm nói.
Bạch Sương "Con người thiếu soái, đến chuồng he0 cũng ở được. Nếu người này vô dụng͟͟ thì sẽ không được làm việc ở biệt quán của anh ấy. Anh ấy không cầu kỳ đến thế, còn cần riêng một người chăm sóc sinh hoạt. Chạy vặt đã có các phó quan."
Nhan Tâm "..."
Bạch Sương lại giải thích "Trước đây tôi cũng không hiểu rõ công việc của cô ấy, mọi người không liên lạc với nhaụ Là sau khi thiếu soái mất tích, Đường Bạch tìm đến tôi, là anh ấy nói cho tôi biết. Bây giờ mọi người phải đoàn kết nhất trí, không thể để kẻ khác có cơ hội lợi dụng͟͟ sơ hở."
Nhan Tâm gật đầu "Nên như vậy. Cô đi tìm Bội Lan, lấy hoa tai về sớm một chút. Tiện thể lấy bản đồ bố trí nội trạch của phủ Tây và Hạ gia cho tôi xem."
Cô đến phủ Tây chỉ mới đi dạo một góc, Nhan Tâm muốn xem cấu trúc tổng thể của họ để nắm rõ tɾong lòng.
Bạch Sương nhận lệnh rời đi.
Đi đến cửa, bước chân cô ấy hơi do dự.
Nhan Tâm "Sao thế, có gì khó xử à?"
"Đại tiểu thư, tôi không nên nhắc chuyện bên phía thiếu soái với cô. Đêm nay cô có lại mất ngủ, một mình lén khóc không?" Bạch Sương lo lắng.
Nhan Tâm "... Không đâụ"
"Anh ấy nhất định còn sống." Bạch Sương nói.
Nhan Tâm "Tôi tin "
Giọng cô kiên định.
Rồi nói thêm "Cô bảo chị Trình sắc cho tôi một bát thuốc an thần."
Bạch Sương vâng lời.
Cô ấy đi lo liệu công việc ngay tɾong đêm, chị Trình rất nhanh đã bưng thuốc an thần lên lầu, Nhan Tâm uống khi còn nóng.
Ngày hôm sau tỉnh dậy, Bạch Sương đã trở về, lấy được hoa tai của Hạ Diệu Diệu, cùng với bản đồ địa hình nội trạch của Hạ gia và phủ Tây.
Là đôi hoa tai cô ta đe0 hôm qua khi đi dự tiệc ở phủ Tây.
"Tôi đã hỏi Bội Lan, nội viện Hạ gia không bố trí phòng thủ gì nhiều, mấy tên trộm vặt tay chân nhanh nhẹn chút đều có thể mò vào." Bạch Sương nói.
"Tin tình báo này đáng tin không?"
"Được xác nhận từ vài phía, đáng tin." Bạch Sương nói.


⬅ Trước Tiếp ➡