Chương 1146
Khoảng thời gian ăn tết này cũng chẳng nhẹ nhàng gì, cô thà cứ bận rộn mỗi ngày như trước kia còn hơn.
Hôm nay Nhan Tâm không ra ngoài, cô ở tɾong thư phòng của mình, sắp xếp lại mấy việc còn dang dở trước tết năm ngoái, để đầu năm xử lý trước.
Cô không có vốn liếng để phạm sai lầm, cho nên cần phải chuẩn bị vẹn toàn.
Bữa trưa ăn qua loa một chút.
"Vi Minh, cô qua chỗ phu nhân một chuyến, hỏi xem tối nay chúng ta sắp xếp thế nào." Nhan Tâm nói.
Vi Minh vâng dạ.
Cô ấy rất nhanh đã quay lại "Bà quản sự bên chỗ phu nhân nói, tối nay Đốc quân, lữ tọa đều về. Mời một gánh hát nhỏ, cả nhà ăn một bữa cơm thân mật."
Nhan Tâm hiểu ý.
Chị Trình hỏi cô "Đèn lồng cô có cần tự tre0 không?"
"Để chiều rồi tính." Nhan Tâm nói.
Đến giữa chiều, cô làm xong việc, bèn tự tay tre0 từng chiếc đèn lồng nhỏ lên.
Dưới mái hiên, trên cây tɾong sân và cả tường ngoài viện.
Nhan Tâm bắc một cái thang nhỏ, lúc đang tre0 đèn ở tường ngoài sân thì Thịnh Viễn Sơn đến.
Anh ấy nói "Xuống đi, trời lạnh, để cậu tre0 cho."
Nhan Tâm do dự một chút, rồi nói cảm ơn.
Thịnh Viễn Sơn leo lên thang, nhận lấy đèn lồng cô đưa, hỏi cô "Nói chuyện riêng vài câu nhé?"
Nhan Tâm ra hiệu cho người hầu lui vào tɾong viện.
Thịnh Viễn Sơn vừa tre0 đèn lồng vừa nói với cô "Cậu phái hai tâm phúc đi Giang Hộ. Đã tra ra được chút manh mối về Thất Bối Lặc."
Da đầu Nhan Tâm tê rần, bất giác tiến sát lại gần cái thang "Thật sao ạ?"
Tim cô đập thình thịch không kiểm soát.
Tròn nửa năm rồi
"Thực ra thám tử của chính phủ quân sự đã đến Giang Hộ nhiều lần, nhưng vẫn luôn không có tin tức gì. Lần này là có người cố ý thả tin đồn. Cậu không dám chắc chắn, phái tâm phúc đi thăm dò hư thực trước đã. Một khi xác định rồi, cậu sẽ đích thân đi tìm." Thịnh Viễn Sơn nói.
Chuyến đi lần trước của Thịnh Viễn Sơn coi như đã phá hủy hang ổ của Đảng Bảo Hoàng, khiến Thất Bối Lặc ngoài Song Ưng Môn ra thì không còn vũ khí sắc bén nào nữa.
Thất Bối Lặc gãy cánh tay đắc lực, nhưng dù sao cũng đã gây dựng nhiều năm, lại có người che chở, giấu đầu hở đuôi rất khó bắt được.
"Bao lâu thì xác định được ạ?" Nhan Tâm nôn nóng hỏi.
Thịnh Viễn Sơn "Cậu sẽ nhanh nhất có thể Châu Châu Nhi, cậu cũng muốn tìm thấy nó như cháu, cậu sẽ xác định tin tức sớm nhất, đến lúc đó sẽ nói cho cháu biết."
Nhan Tâm kìm nén sự nôn nóng của mình "Cảm ơn cậụ"
Thịnh Viễn Sơn "A Chiêu là cháu của cậu, tìm nó là việc nhà, không cần cảm ơn cậụ"
Lại nói "Nếu nó thực sự nằm tɾong tay Thất Bối Lặc thì chắc chắn nó vẫn còn sống. Thất Bối Lặc muốn con tin của Cảnh gia, chứ không phải muốn giết chết A Chiêụ"
Trong bóng tối nơi lồng ngực Nhan Tâm, một tia sáng xuyên qua.
Cô gật đầu thật ma͙nh "Cháu luôn tin rằng anh ấy còn sống."
"Vẫn chưa có tin tức của Thịnh Nhu Trinh, có lẽ bộ hài cốt kia thực sự là cô ta." Thịnh Viễn Sơn lại nói.
Thịnh Nhu Trinh hận đến cực điểm, lợi dụng͟͟ hôn lễ của mình, thay Thất Bối Lặc bắt cóc Cảnh Nguyên Chiêụ
Thất Bối Lặc chắc chắn đã hứa hẹn với cô ta lợi ích rất lớn.
Nhưng bọ ngựa bắt ve sầu chim sẻ rình sau, liệu Thất Bối Lặc có nhân cơ hội trừ khử cô ta hay không, Nhan Tâm không biết.