Chương 1155
Vật ngoài thân, phu nhân có cả một kho.
Bà quản sự Đại Trúc của bà ấy đi mở hòm trang sức của phu nhân, chọn ra những chiếc vòng phỉ thúy thượng hạng, bưng đến.
Tổng cộng tám chiếc.
Nhan Tâm nhìn đến hoa cả mắt.
Phu nhân tự mình ngắm nghía hồi lâu, đe0 một chiếc vào cổ tay Nhan Tâm "Chiếc này nước ngọc tốt nhất."
"Chiếc vòng hồi môn của Nhị thiếu phu nhân Lục gia cũng cỡ nước ngọc này thôi ạ." Nhan Tâm nói.
Phu nhân "Vậy thì nhà mẹ đẻ cô ấy quả thực đã để lại đồ tốt cho cô ấy."
Lại gói ba chiếc tɾong số đó lại, cùng tặng cho Nhan Tâm.
Ngọc phỉ thúy thủy tinh tốt nhất có giá trên trời, nó được coi là món đắt giá nhất tɾong tất cả trang sức của Nhan Tâm.
Cô mang về, giao cho bà Phùng cất đi, tay bà Phùng cũng hơi run.
Chiếc phu nhân đe0 vào tay Nhan Tâm, cô vẫn tháo ra.
Mỗi ngày làm việc, bận rộn ngược xuôi, Nhan Tâm cũng sợ không cẩn thận làm hỏng nó. Trừ phi lúc rảnh rỗi, yên tĩnh uống trà đánh bài mới thích hợp đe0 trên cổ tay.
Đợi cô g͙ià đi đã.
Nhan Tâm xử lý xong việc vặt buổi sáng tɾong phủ Đốc quân, buổi chiều có việc thì ra ngoài.
Trình Tam Nương đã hẹn cô mấy lần.
Khi Nhan Tâm xách quà đến thăm Trình Tam Nương, cô gặp Chu Quân Vọng ở nhà cô ấy.
Mặt cô lập tức sa sầm.
"Chị Trình, lần sau em lại đến thăm chị." Nhan Tâm nói.
Cô xoay người định đi.
Chu Quân Vọng chặn cô lại "Nhan Tâm, thấy tôi sao lại bỏ đi? Chúng ta cũng đâu phải kẻ thù."
Nhan Tâm lẳng lặng nhìn anh ta "Lúc anh đâm lén sau lưng cũng đâu có coi tôi là bạn."
Chu Quân Vọng dường như ngẩn ra một chút, sau đó mới hiểu cô đang nói gì.
Trình Tam Nương nhìn hai người bọn họ "Có hiểu lầm gì à?"
Nhan Tâm "Không có."
"Đại thiếu gia, cậu về trước đi, lần này tiếp đãi không chu đáo rồi." Trình Tam Nương không chút do dự, đuổi Chu Quân Vọng đi trước.
Chu Quân Vọng "Chị Trình..."
"Đại thiếu gia, phái du học trở thành “quý ông”, người cao quý như cậu đây, trước mặt phụ nữ cũng nên lịch thiệp vài phần." Trình Tam Nương nói.
Cái đinh mềm này, đóng rất chuẩn.
Chu Quân Vọng đành phải tạm biệt trước.
Trình Tam Nương bảo người giúp việc thay trà mới.
"... Em không có việc gì, lẽ ra nên gọi đïện thoại trước." Nhan Tâm nói.
Trình Tam Nương "Bây giờ chị cũng là người nhàn rỗi. Em đến thì cứ đến thẳng, không cần khách sáo."
Lại hỏi về Chu Quân Vọng "Cậu ta chọc giận em sao?"
"Vâng."
"Nói cho chị nghe thử xem?"
Nhan Tâm kể đơn giản về yêu cầu của Chu Quân Vọng.
Anh ta muốn dựa vào chính phủ quân sự, Đốc quân cầu còn không được. Anh ta còn bỏ ra bến tàu hái ra tiền, làm thành ý của mình, nhưng lại tiện thể gài bẫy Nhan Tâm một vố.
"Chân tình thì cũng có vài phần chân tình, chỉ là quá tự cho là đúng." Trình Tam Nương cười nói "Cậu ta rất không cam lòng. Có lẽ cậu ta cảm thấy, ngay cả người như thiếu soái Cảnh mà em cũng thích thì tại sao lại không thể thích cậu ta."
Nhan Tâm kinh ngạc nhìn cô ấy "Người như thiếu soái Cảnh?"
"Ít nhất tɾong mắt Đại thiếu gia. thiếu soái Cảnh là một người thô lỗ. Em đi the0 cậu ấy, thực sự làm khó cho em rồi." Trình Tam Nương cười nói.
Nhan Tâm "Thô lỗ là khuyết điểm sao?"