⬅ Trước Tiếp ➡

"Hương chủ Nhan nói vậy sao? Vậy thì chắc chắn không sai được." Vị tâm phúc kia lập tức nói.
Hạ Ngạn trầm ngâm "Hương chủ Nhan là ai?"
Trình Tam Nương "Là con nuôi của phủ Đốc quân, Nhan tiểu thư, cô ấy cũng là hương chủ của Thanh Bang."
Hạ Ngạn "Tôi loáng thoáng nghe người ta nói cô ấy giỏi về suy diễn, bói toán. Đường chủ Trình tin cái này sao?"
"Tôi tin." Trình Tam Nương nói.
Hạ Ngạn "..."
Trình Tam Nương không nói nhiều, chỉ kéo chủ đề về lại xưởng dệt.
Hạ Ngạn "Gia đình tôi không đồng ý cho tôi làm vụ này, tiền là do mẹ tôi lén lút trợ cấp cho tôi. Dù là hợp tác cũng không thể dùng tên của tôi."
Trình Tam Nương "Vốn liếng chúng ta mỗi người một nửa. Tôi kinh doanh, cậu không cần ra mặt, cổ phần tôi bảy cậu ba."
Hạ Ngạn cười vì tức "Đường chủ Trình đúng là người tàn nhẫn."
"Làm ăn mà, tự nhiên phải lấy việc kiếm tiền làm chủ. Hạ thiếu gia, nếu cậu nắm chắc mười phần về việc này thì cũng sẽ không tìm tôi hợp tác, đúng không?" Trình Tam Nương cười nói.
Hạ Ngạn im lặng.
"Tôi rất tò mò, rốt cuộc tại sao cậu lại muốn mua lô máy móc mới này? Thật ra tɾong lòng cậu cũng không chắc chắn." Trình Tam Nương nói.
Lô máy móc mới đắt cắt cổ này, người bình thường không nuốt trôi được. Những gia đình trung lưu nếu đầu tư khoản tiền này cũng sẽ rơi vào cảnh phá sản.
Phải là những gia đình g͙iàu có nứt đố đổ vách như Trình Tam Nương và Hạ gia mới có thể vung tiền như rác.
"Việc này hơi phức tạp." Hạ Ngạn nói "Không phải tôi h0àn toàn không coi trọng nó. Máy móc mới chắc chắn sẽ nâng cao hiệu suất, việc này không cần nghi ngờ. Nhưng làm ăn buôn bán quả thực coi trọng vận may, điều này cũng không sai."
Cho nên, anh ta muốn làm nhưng lại sợ lỗ đến mức mất trắng, bèn tìm một người hợp tác để cùng chia sẻ.
Ngộ nhỡ có lỗ thì lỗ ít đi một chút cũng tốt.
"Cậu có ba phần tin tưởng máy móc mới có thể kiếm tiền cho xưởng dệt, bảy phần là bị ép buộc bất đắc dĩ phải mua lô máy này, lời này có đúng không?" Trình Tam Nương hỏi.
Hạ Ngạn "... Đường chủ Trình nhạy bén như vậy, làm ăn với chị chắc chắn sẽ không thiệt. Bây giờ tôi tin năm phần là sẽ kiếm được tiền rồi."
Trình Tam Nương lại hỏi thăm vài câụ
Hạ Ngạn đối với chuyện tại sao "bất đắc dĩ phải mua máy móc" thì kín như bưng.
Tuy nhiên, bản thân máy móc không có vấn đề gì.
Cô ấy đồng ý.
Sau đó, cô ấy cũng kể chuyện này cho Nhan Tâm nghe.
"Hũ vàng đầu tiên của rất nhiều người đều là dựa vào vận may mà kiếm được." Nhan Tâm nói.
Vì vậy cô hiểu, kiếp trước Hạ Ngạn có thể đạt được thành tựu rất lớn, sự khởi đầu cũng là sự "bất đắc dĩ" tɾong tình cảnh bất lực của anh ta.
Rất nhiều người cười nhạo anh ta.
Anh ta chịu đựng áp lực mà mua lô máy móc đó.
Thành công giúp anh ta có niềm tin, cũng có vốn liếng và kinh nghiệm, đồng thời nhận được sự công nhận năng lực từ gia tộc, mới có con đường sau này của anh ta.
Nhan Tâm không thích Hạ thị. Nhưng Hạ thị là một con tàu khổng lồ tɾong giới kinh doanh, Nhan Tâm không dám coi thường. Sức ma͙nh to lớn của nó là không thể tưởng tượng nổi.
Hạ Ngạn đứng trên con tàu khổng lồ, vận may không tệ, có ba phần tài năng, lại thật thà chịu khó nỗ lực, quả thực có thể bay cao.


⬅ Trước Tiếp ➡