Chương 1161
Phu nhân nhìn Nhan Tâm "Sao con lại có suy nghĩ như vậy?"
"Chị Trình có thực lực hơn Chu Quân Vọng, cũng có uy vọng hơn anh ta."
"Cô ấy làm đường chủ thì sẽ có uy vọng hơn, nhưng một khi cô ấy làm long đầu, e là không được." Phu nhân nói.
Lại nói "Nếu thất bại thì tất cả những gì đường chủ Trình đang sở hữu hiện tại đều có thể đổ sông đổ biển. Cô ấy chưa chắc đã dám."
Cái giá quá lớn, đây là một canh bạc lớn.
Nhan Tâm khẽ thở dài "Con cũng chỉ nói vậy thôi. Có thể là do con quá hận Chu Quân Vọng nên mới muốn thử mọi cách có thể thử."
Phu nhân xoa đầu cô, bảo cô đừng nghĩ nhiều, nghỉ ngơi cho khỏe.
Tháng hai vừa đến, hoa nghênh xuân ở Nghi Thành đã nở rộ, vươn mình tɾong cái lạnh se sắt của đầu xuân, những nhụy hoa vàng nhạt điểm xuyết trên nền cây cối khô héo.
Cành liễu cũng đã nảy lộc non.
Những lúc rảnh rỗi, Nhan Tâm không dám để bản thân nghĩ đến Cảnh Nguyên Chiêu, mỗi ngày ngoài việc làm việc, không tập Ngũ Cầm Hí thì chính là bầu bạn với phu nhân và Cảnh Giai Đồng.
Cô còn cùng Cảnh Giai Đồng luyện tiếng Anh.
Cảnh Giai Đồng đã nỗ lực học tập, dạo này tiến bộ khá nhiềụ
"... Em và Ngô Thanh Tiêu cùng đi uống cà phê rồi." Cảnh Giai Đồng vừa uống trà, vừa ăn điểm tâm do chị Trình làm, nói với Nhan Tâm.
Ngô Thanh Tiêu chính là chàng trai trẻ lần trước ở Hạ gia đã công khai làm khó Hạ Diệu Diệụ
Gia đình anh ấy cũng không trừng phạt anh ấy, chỉ mắng vài câụ
Nhan Tâm "Khá tốt đấy, em nên làm quen với nhiều chàng trai cùng trang lứa hơn. Cậu ta thế nào?"
"Anh ấy giới thiệu hai cuốn sách cho em đọc. Thật là phiền phức, ai mà thích đọc sách chứ? Em vốn định rủ anh ấy đi nghe hát. Tức quá nên em lười để ý đến anh ấy luôn." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm "... Em không thích đọc sách à?"
Cảnh Giai Đồng "Đã là người thì chẳng ai thích đọc sách cả "
Lại nói "Học tập là chuyện bắt buộc, không làm không được. Lúc rảnh rỗi làm cái gì chẳng tốt, tại sao lại phải đi đọc sách?"
Nhan Tâm "..."
Đến đây, cô vẫn không kìm lòng được mà nhớ đến Cảnh Nguyên Chiêụ
Anh cũng không thích đọc sách.
"Có thể là giống cha, anh chị em nhà em ngoại trừ chị A Nghiên và anh hai, chẳng ai thích đọc sách cả." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm "Anh cả của em cũng không thích đọc sách."
"Em biết, nghe người hầu tɾong nhà kể chuyện cười rằng, hồi nhỏ đi học, anh cả không biết đã chọc tức bao nhiêu thầy giáo bỏ đi. Sau này anh cả bị lữ tọa Thịnh đánh cho sợ, mới chịu học chữ." Cảnh Giai Đồng nói.
Nhan Tâm "..."
Cô lờ mờ nhớ lại, hình như có ai đó từng nói, thầy giáo vỡ lòng của Cảnh Nguyên Chiêu là Thịnh Viễn Sơn.
Thịnh Viễn Sơn quả thực có dạy anh viết chữ.
Ngoài Thịnh Viễn Sơn ra, thầy giáo bình thường đúng là không trấn áp được Cảnh Nguyên Chiêu, nghịch như Tôn Ngộ Không.
Nhan Tâm không cảm thấy bi thương, ngược lại cô rất muốn cười. Có thể là khi trò chuyện với Cảnh Giai Đồng, sự thoải mái của cô ấy đã lây sang cô.
Cảnh Giai Đồng nhắc đến Cảnh Nguyên Chiêu cũng không buồn bã, anh em bọn họ không thân thiết lắm. Vì vậy, Nhan Tâm cũng sẽ không lập tức rơi vào cảm xúc hụt hẫng ở trước mặt cô ấy.
Nhan Tâm bèn nói "Anh cả của em hồi nhỏ chắc chắn rất nghịch ngợm."