⬅ Trước Tiếp ➡

Tổng tham mưu trưởng Lục đang ở tɾong quân đội, Đại thiếu gia ở ngoại tỉnh, việc ngoại viện của Lục gia đều do Nhị thiếu gia lo liệụ Bây giờ anh ta quỳ ở đây, Lục phu nhân bảo Đại thiếu phu nhân ra ngoài sắp xếp xe đưa Nhan Tâm về trước.
"Không cần phiền phức, Bạch Sương sẽ đến đón tôi, có lẽ đã đến rồi." Nhan Tâm nói.
Cô vốn định đi.
Lục phu nhân nhất quyết giữ cô lại ăn cơm.
Trên bàn cơm, cặp song sinh kể chuyện của Nhị thiếu phu nhân cho Nhan Tâm nghe.
Lần trước Nhan Tâm đến, Chúc Tòng Nhiễm lấy chiếc vòng tay phỉ thúy thủy tinh gia bảo của mình ra cho mọi người xem.
Lúc đó lộn xộn, Chúc Tòng Nhiễm mang chìa khóa rương the0 bên người.
Hầu gái của cô ấy không có cách nào cất về chỗ cũ, đành phải để tạm tɾong ngăn nhỏ bên tɾong bàn trang điểm, đợi Chúc Tòng Nhiễm đích thân về cất.
Lục Thừa tìm chìa khóa, nhìn thấy.
Anh ta cũng biết nhìn hàng, nhưng lại không sành sỏi lắm, bèn đút túi mang ra ngoài.
Chúc Tòng Nhiễm giúp chị dâu cả quản lý việc nội trợ. Chị dâu cả tính tình Bồ Tát, việc gì cũng đổ lên đầu Chúc Tòng Nhiễm.
Hai bà quản gia mâu thuẫn với nhau, Chúc Tòng Nhiễm bận rộn cả ngày, nên quên béng mất chiếc vòng tay.
Đến tối hầu gái nhắc cô ấy mở rương cất đi, không ngờ lại tìm không thấy.
Cả viện trên dưới đều sợ đến phát điên.
Họ điên cuồng tìm kiếm, Lục Thừa về nói anh ta đã lấy đi rồi.
"Tặng người ta rồi." Anh ta buột miệng nói.
Lúc đó Chúc Tòng Nhiễm cuống lên "Đó là vòng tay của hồi môn của tôi, anh tặng cho ai? Đi đòi về đây "
Lục Thừa nghe xong, sắc mặt hơi biến đổi.
"Tôi mua cái khác đền cho cô là được chứ gì. Đồ đã tặng đi rồi, còn đòi về được sao?" Anh ta có chút xấu hổ.
Trong lòng anh ta thấy có lỗi, nhưng ngoài mặt lại cố tỏ ra cứng rắn, cho nên tɾong mắt Chúc Tòng Nhiễm, anh ta h0àn toàn không để tâm.
Hai người xảy ra cãi vã.
Chúc Tòng Nhiễm giận điên người, hai người cãi nhau to, Lục Thừa đành phải đi tìm vòng tay.
Anh ta đi ra ngoài, thế mà cả ngày không về.
Đợi đến lúc anh ta về thì nói vòng tay vỡ rồi.
Chúc Tòng Nhiễm tức đến ngất xỉu, vừa khóc vừa làm loạn, lôi kéo anh ta "Đi ly hôn, chúng ta đi ly hôn."
Cứ như vậy, tɾong lúc giằng co thì bị ngã một cái.
"Chi bằng bảo cha bắn bỏ anh ta đi." Lục Tinh nói "Cái vòng đó đắt lắm, còn đắt hơn cái mạng chó của anh ta."
Lục Bồng "Mẹ, sau này đứa bé tính sao? Chị dâu hai ly hôn xong, có mang đứa bé đi không?"
Lục phu nhân đau đầu muốn chết "Ly hôn là lời nói lẫy thôi."
Cặp song sinh vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ "Thế này mà còn không ly hôn?"
Nhan Tâm ăn cơm, nghe cặp song sinh trò chuyện.
Chuyện nhà người ta, cô không tiện xen vào.
"Vòng tay thật sự vỡ rồi sao?" Nhan Tâm chỉ hỏi một câu này.
Chiếc vòng đó, chất lượng tốt đến kỳ lạ, bây giờ muốn mua cũng không mua được.
Trong bộ sưu tập của phu nhân cũng chỉ có một chiếc sánh ngang được, là bảo vật hiếm thấy.
"Vỡ rồi." Lục Bồng nói "Biết sớm em đã mượn đe0 hai ngày, tim em cũng tan nát rồi. Em mà là chị dâu hai, em phải nhai sống anh ta."
Lục phu nhân thở dài thườn thượt.
Bà ấy có thể dự đoán, nút thắt của chuyện này, có lẽ cả đời cũng không gỡ bỏ được.


⬅ Trước Tiếp ➡